“Cảm ơn, cảm ơn Nhị thiếu!”
Quản lý Đỗ cảm kích đón lấy chai nước, tu một hơi hơn nửa chai rồi mới cảm thấy khá hơn một chút.
“Nhị thiếu, rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?”
Tưởng Mặc suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Chú có biết về zombie không? Có từng xem phim tận thế chưa?”
Quản lý Đỗ khoảng hơn bốn mươi tuổi, chắc hẳn cũng từng đọc truyện hay xem phim liên quan đến tận thế.
“Cậu, ý cậu là...” Quản lý Đỗ trừng mắt không dám tin.
“Đúng vậy. Tận thế đến rồi. Những người đó đã chết cả rồi, biến thành xác sống không còn ý thức, chỉ biết ăn thịt người.”
Tưởng Mặc từ từ chuyển ánh nhìn ra ngoài siêu thị. Con đường vốn nhộn nhịp người qua lại nay đã vắng tanh không một bóng người, chỉ còn những zombie bê bết máu lang thang khắp nơi.
Với tốc độ lây nhiễm nhanh và quy mô rộng như thế, cả thành phố đã hoàn toàn thay đổi. Vô số người chết đi, vô số người hóa thành xác sống, chỉ có số ít người sống sót đang lẩn trốn trong các góc khuất, cầu mong ác mộng sớm qua.
Quản lý Đỗ như mất hồn ngồi bệt xuống đất, dường như đang cố tiêu hóa luồng thông tin vượt quá sức tưởng tượng này. Ông ta thật không thể ngờ những cảnh tượng kinh dị trong phim lại có ngày trở thành hiện thực.
Tưởng Mặc nhún vai, cầm thêm hai chai nước đem lên lầu giúp Phàn Thành và Vương Nhất Khả đang mê man uống vài ngụm, rồi dán miếng hạ sốt lên trán họ. Chuyện thức tỉnh dị năng cậu không giúp được gì, chỉ có thể làm cho họ dễ chịu hơn một chút mà thôi.
Khi Tưởng Mặc quay lại tầng trệt, cậu phát hiện ba cái xác zombie đã bị kéo vào góc khuất nhất của siêu thị, bên trên còn được phủ mấy thùng giấy.
Quản lý Đỗ thì đang cầm con dao bếp mà Tưởng Mặc bỏ lại lúc nãy, dựa lưng vào tường với ánh mắt đầy cảnh giác. Trải nghiệm liên tiếp vừa rồi đã khiến ông ta chịu cú sốc không nhỏ.
“Ăn chút gì đi.”
Nhân lúc vẫn còn chưa mất điện hay mất nước, Tưởng Mặc dùng nước nóng từ bình nước pha hai tô mì ăn liền, sau đó đưa một tô cho quản lý Đỗ.
“Cảm ơn Nhị thiếu.”
Lúc nãy ông đã nôn sạch mọi thứ ăn sáng ra ngoài, giờ chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn, bụng lập tức réo lên. Mì vị bò cay, chỉ đơn giản bỏ thêm hai cây xúc xích, vậy mà trong lúc đói, ông ta lại cảm thấy ngon như đang ăn sơn hào hải vị.
“Quản lý Đỗ.”
“Nhị thiếu! Tôi tên là Đỗ Quang Diệu, cậu cứ gọi tôi là lão Đỗ cũng được.”
Ông ta lập tức đặt tô mì xuống, nghiêm túc nhìn Tưởng Mặc. Từ sau khi được Tưởng Mặc cứu khỏi ba con zombie kia, trong lòng ông ta đã nảy sinh sự kính trọng từ tận đáy lòng.
Vị Nhị thiếu này hoàn toàn không giống như lời đồn. Chỉ riêng thân thủ linh hoạt và sự bình tĩnh vượt xa người thường đã đủ chứng minh cậu không phải kẻ tầm thường.
“Được, lão Đỗ.”
“Vâng! Nhị thiếu cứ việc sai bảo.”
“Tôi định ra ngoài một chuyến. Một lát nữa giúp tôi hạ tấm thép chống bạo loạn xuống, rồi ở lại đây chăm sóc anh trai tôi và trợ lý Vương.”
Chu Tĩnh sắp xuất hiện, cậu phải đến đó chờ sẵn, nếu để hắn chạy mất thì phiền to.
“Hả? Bên ngoài nguy hiểm như vậy, cậu...”
Đỗ Quang Diệu giật mình, định mở miệng can ngăn nhưng lại nhớ đến cảnh Tưởng Mặc vừa rồi chém zombie dứt khoát ra sao, lời còn lại liền nghẹn lại, ánh mắt vẫn đầy lo lắng.
“Tôi biết ông định nói gì.”
Tưởng Mặc cười cười, đến lấy một cái xẻng nấu ăn trên kệ, rồi trước mặt Đỗ Quang Diệu, xoắn chiếc xẻng thành hình bím tóc, cậu nói:
“Tôi đã thức tỉnh dị năng hệ sức mạnh, hoàn toàn có thể tự bảo vệ bản thân, không cần lo.”
Sau khi sử dụng thuốc tăng cường thể chất, sức mạnh và tốc độ của Tưởng Mặc đều tăng vọt, thậm chí cả ngũ quan cũng nhạy bén hơn. Giả làm dị năng giả hệ sức mạnh sơ kỳ chẳng khó khăn gì.
“Dị năng?” Đỗ Quang Diệu há hốc mồm, lại một lần nữa bị sốc trước cảnh tượng kỳ lạ.
“Đúng vậy. Tôi cảm nhận được anh trai tôi và trợ lý Vương chắc chắn cũng sẽ thức tỉnh dị năng. Tôi đã thấy dấu hiệu rồi.”
Thực ra cái gọi là “dấu hiệu dị năng” đều là Tưởng Mặc bịa ra để an ủi ông ta. Dị năng sơ cấp gần như không có dao động năng lượng gì, nhưng một người bình thường như Đỗ Quang Diệu sẽ không thể nhận ra điều đó.
“Ông cứ ở đây trông nom họ, ngoài tôi ra, tuyệt đối không cho ai vào. Có tấm thép chắn này, không ai có thể xông vào được.”