May mắn thay, hiệu quả của viên Hoàn Hồn Đan phát huy rất nhanh. Ngay khi răng của “Phàn Lâm” sắp chạm tới cổ Phàn Thành, linh hồn của Tưởng Mặc đã kịp quay về.
Động tác của "Phàn Lâm" lập tức khựng lại, cơ thể đang xác sống hóa nhanh chóng trở lại bình thường. Màu đỏ trong mắt tan đi, ánh nhìn cũng khôi phục lại sự tỉnh táo của con người.
Phàn Thành và Vương Nghĩa Khả vẫn còn đang say ngủ vì sốt cao, không hề nhận ra mối nguy hiểm mà họ suýt nữa đã gặp phải.
“Aaaa! Cứu mạng với!”
Đột nhiên, từ dưới lầu vang lên một tiếng hét gần như vỡ giọng, chứa đầy nỗi sợ hãi khiến người nghe cũng giật thót tim. Tưởng Mặc bước đến cầu thang nhìn xuống, liền thấy quản lý Đỗ đang bị ba con zombie đuổi tới mức phải trèo lên giá hàng, bộ dạng vô cùng chật vật.
Trong siêu thị không người này chỉ có bảy người bọn họ, ba con zombie kia rõ ràng chính là tài xế Lý Quân và hai nhân viên kỹ thuật sau khi sốt cao rồi biến dị.
Thông thường, con người khi nhiễm virus sẽ có hai kết quả: Hoặc biến thành zombie, hoặc trở thành dị năng giả. Quản lý Đỗ không sốt cũng không bị biến dị, là một trong số ít những người may mắn không bị nhiễm virus. Ông ta là người thường.
Ở thời điểm đầu của tận thế, số lượng người bình thường là nhiều nhất. Những người bị nhiễm virus zombie, tùy theo thể trạng mà thời gian biến đổi khác nhau, phần lớn sẽ biến thành zombie trong vòng 36 tiếng.
Dị năng giả thường mất nhiều thời gian hơn để thức tỉnh nên trong giai đoạn đầu, khi chưa có ai biết đến sự tồn tại của dị năng đã có không ít người mang dị năng bị người khác lầm tưởng là zombie và bị gϊếŧ ngay trong giấc ngủ.
Ngoài việc thức tỉnh tự nhiên, người bình thường nếu bị zombie cào hoặc cắn cũng có xác suất thức tỉnh dị năng. Nhưng khả năng biến thành zombie cao hơn rất nhiều, bởi vậy không mấy ai dám mạo hiểm dùng cách này để thức tỉnh.
Tưởng Mặc chỉ suy nghĩ vài giây, rồi quyết định xuống cứu người. Dù sao cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, huống chi cậu cũng có ấn tượng tốt với quản lý Đỗ sau một thời gian tiếp xúc.
Trong tận thế, có thêm một người bạn sẽ bớt đi một kẻ thù.
Cậu đi đến khu vực đồ gia dụng tầng hai, tiện tay lấy một con dao làm bếp đã được mài sắc rồi sải bước đi thẳng xuống dưới.
Đứng trên giá hàng “cao hơn người” là quản lý Đỗ nhanh chóng thấy Tưởng Mặc đang cầm dao bước đến gần, vội vàng la lên:
“Nhị thiếu! Cẩn thận đấy!”
Bị tiếng hét của quản lý Đỗ kí©h thí©ɧ, bọn zombie càng thêm điên cuồng và hung hãn, giơ móng vuốt lao tới.
“Lo cho bản thân trước đi, đừng để bị cào trúng.”
Tưởng Mặc không hề hoảng loạn, tiếp cận một con zombie, rồi vung dao chém mạnh vào đầu nó. Cái đầu tưởng như rất cứng ấy lại như làm bằng giấy, bị cậu chém làm đôi một cách dễ dàng.
Sau khi rút dao ra, zombie đó từ từ ngã xuống đất. Tưởng Mặc hơi cau mày, dùng vạt áo của xác sống để lau sạch máu trên dao, sau đó quay sang đối mặt với con tiếp theo.
Zombie không có suy nghĩ, cũng chẳng biết sợ hãi. Hai con còn lại thấy đồng bọn bị gϊếŧ cũng không rút lui, ngược lại còn bị bản năng khát máu thúc đẩy, điên cuồng lao về phía quản lý Đỗ.
“Hả?”
Tưởng Mặc thoáng nghi hoặc. Rõ ràng cậu là một người sống sờ sờ, tại sao bọn chúng lại không nhìn thấy cậu?
Cậu bước lên, đá ngã một con, rồi vung dao chém chết con còn lại. Con bị đá ngã cuối cùng vừa kịp đứng dậy thì cũng bị một nhát dao tiễn đi chầu trời.
Từ đầu đến cuối, mục tiêu tấn công của bọn chúng chỉ là một mình quản lý Đỗ.
Tưởng Mặc: [008, có phải ảo giác không? Sao tôi thấy hình như lũ zombie này không nhìn thấy tôi vậy?]
Hệ thống: [Chủ nhân cảm nhận đúng rồi. Có thể do trước đó ngài đã bị nhiễm virus và bị đồng hóa thành zombie, nên bọn chúng xem ngài như đồng loại.]
Tưởng Mặc: “...”
Thôi được, không bị zombie tấn công cũng xem như một ưu thế rồi.
Hệ thống: [Còn 6 tiếng nữa là mục tiêu số 1 sẽ xuất hiện.]
Tưởng Mặc: Biết rồi.]
“Ọe!”
Thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, quản lý Đỗ chân tay bủn rủn bò xuống khỏi giá hàng, rồi lập tức cúi người nôn mửa. Cảnh tượng lúc nãy thật sự quá khủng khϊếp, vượt xa mức chịu đựng của ông ta.
Tưởng Mặc lắc đầu, đi lấy một chai nước khoáng và một gói khăn giấy trên kệ, mang đến cho ông ta: “Này, uống chút nước đi cho đỡ sốc.”