Cảnh tượng này không phải là chưa từng thấy. Nghĩ tới những bộ phim về tận thế trước kia, Phàn Thành chợt cảm thấy một linh cảm rất xấu. Anh ta rút điện thoại ra xem, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
“Điện thoại của các cậu còn có sóng không?”
Mọi người vội vàng lôi điện thoại ra kiểm tra, nhưng tất cả đều không có tín hiệu.
“Chuyện... chuyện gì đang xảy ra vậy? Sao lại đột nhiên mất sóng?”
Quản lý Đỗ đang nói giữa chừng thì như bị ai bóp cổ, âm thanh nghẹn lại, gương mặt biến sắc không thể tin nổi. Phàn Thành quay đầu nhìn theo ánh mắt của ông ta, đồng tử lập tức co rút.
Người phụ nữ tưởng như đã chết kia đang từ từ bò dậy khỏi mặt đất. Tròng trắng mắt cô ta đã chuyển thành màu đỏ như máu, răng nanh lộ ra ngoài, gương mặt méo mó đáng sợ, tập tễnh bước về phía siêu thị. Bàn tay bê bết máu vỗ lên kính để lại từng dấu tay đỏ thẫm.
Vì khoảng cách rất gần, mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng những vết thương kinh hoàng trên cơ thể cô ta. Vết thương như vậy, bất cứ người nào bị cũng đều chắc chắn tử vong. Không thể nào đứng dậy như thế được.
Cô ta đã không còn là con người nữa.
Quản lý Đỗ thì thào: “Sắp có đại họa rồi!”
Ánh mắt Tưởng Mặc lướt qua mọi người, thầm đánh giá. Virus sắp lan rộng hơn nữa, đêm nay gần như tất cả mọi người sẽ bắt đầu sốt cao không rõ nguyên nhân. Phần lớn sẽ biến thành xác sống trong lúc ngủ, chỉ có một số rất ít có thể tỉnh lại với dị năng.
Những người có mặt trong chuyến đi kiểm tra siêu thị không người hôm nay, ngoài Phàn Thành, Tưởng Mặc và Vương Nhất Khả, còn có tài xế Lý Quân. Phía quản lý Đỗ thì có thêm hai nhân viên kỹ thuật, tổng cộng là bảy người.
Nhưng trong số đó, chỉ có Phàn Thành và Vương Nhất Khả là chắc chắn sẽ thức tỉnh dị năng. Còn lại, kể cả quản lý Đỗ, người lẽ ra đã chết trong thế giới cũ vì cứu người, khả năng sống sót gần như bằng không.
Tưởng Mặc: [008, cậu nói xem tôi có thể thức tỉnh dị năng không?]
Hệ thống: [Cái này khó nói lắm, chủ nhân à. Cơ thể này trong thế giới cũ vốn đã chết trước khi tận thế nổ ra, không ai biết bên trong có kháng thể hay không.]
Tưởng Mặc: [Tôi đã tăng cường thể chất rồi đấy, chẳng lẽ vẫn đen đủi đến mức đó sao?]
Cảnh xác sống quá sức khó chịu, khiến quản lý Đỗ quyết định hạ toàn bộ lớp thép ở tầng một xuống.
May mà trong siêu thị không người cái gì cũng có: Đồ ăn, nước uống, thậm chí cả chăn gối, bàn ghế để nghỉ ngơi. Điều này cũng khiến mọi người cảm thấy dễ chịu phần nào.
Tới tối, đúng như dự đoán, mọi người bắt đầu sốt lần lượt. Tưởng Mặc cũng không thoát khỏi. Quản lý Đỗ lên tầng lấy thuốc hạ sốt xuống phát cho mọi người, ai nấy đều trải chăn ra đất nằm nghỉ. Nhưng Tưởng Mặc đã gọi Vương Nhất Khả lại, rồi cùng nhau dìu Phàn Thành lên tầng hai.
Xác sống cấp thấp không biết leo cầu thang, nên ở tầng hai sẽ an toàn hơn. Ba người họ nghỉ ngơi ở tầng trên cũng không bị ai phản đối, dù gì Phàn Thành cũng là ông chủ, có ưu đãi đặc biệt một chút cũng hợp lý.
Sau khi sắp xếp xong mọi việc, Tưởng Mặc cũng không chịu được cơn sốt, thϊếp đi lúc nào không hay. Cậu tỉnh dậy trong không gian hệ thống, dưới tiếng còi báo động chói tai, dưới dạng một linh hồn.
Tưởng Mặc: [008, chuyện gì xảy ra vậy?]
Hệ thống: [Chủ nhân đã chết.]
Tưởng Mặc: [?]
Hệ thống: [Chủ nhân, có một tin không may là ngài đã thất bại trong việc thức tỉnh dị năng và biến thành xác sống.]
Hệ thống chiếu hình ảnh tầng hai lên không gian hệ thống, Tưởng Mặc có thể thấy rõ cơ thể của mình hay đúng hơn là cơ thể của Phàn Lâm đã bắt đầu biến đổi. Khuôn mặt tái nhợt như xác chết, đôi mắt đột nhiên mở bừng, đỏ rực như máu. Cơ thể đứng dậy loạng choạng, lết tới chỗ Phàn Thành và Vương Nhất Khả đang nằm.
Tưởng Mặc: [008! Bây giờ tôi phải làm gì?]
Hệ thống: [Có muốn đổi “Hoàn Hồn Đan” không? Thuốc hoàn hồn cấp thấp, có thể giúp sống lại ngay lập tức! Một viên chỉ cần 100 điểm tích lũy, không mua là tiếc cả đời!]
Tưởng Mặc: [...]
Giọng điệu quảng cáo rao hàng của hệ thống khiến Tưởng Mặc không biết nói gì, nhưng giờ cậu cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Cậu phải nhanh chóng trở lại cơ thể, nếu không sợ rằng cái xác sống đó sẽ thật sự cắn chết Phàn Thành và Vương Nhất Khả.