Thế giới 1 - Chương 16: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

“Phàn tổng, anh đeo khẩu trang vào đi.” Vương Nhất Khả lấy từ túi ra hai cái khẩu trang y tế, đưa cho Phàn Thành một cái.

Phàn Thành đeo lên rồi đưa cái còn lại cho Tưởng Mặc, dặn dò: “Chút nữa đến siêu thị, đừng chạy lung tung.”

“Dạ, anh!” Tưởng Mặc ngoan ngoãn đeo khẩu trang, xuống xe thì lặng lẽ đi theo sau anh.

Bên trong siêu thị không người đã được sắp xếp ổn thỏa, kệ hàng nào cũng đầy ắp sản phẩm, hàng hóa phong phú, bắt mắt vô cùng.

Phàn Thành đi cùng quản lý Đỗ, kiểm tra toàn bộ cơ sở vật chất cũng như hệ thống vận hành của siêu thị, sau khi xem xong thì gật đầu hài lòng.

“Khoảng bao lâu nữa thì có thể đưa vào hoạt động?”

“Bất cứ lúc nào cũng được, có thể bắt đầu chạy thử ngay.”

“Tốt lắm.”

Đang nói dở, bên ngoài bỗng vang lên tiếng hét thất thanh, một người phụ nữ loạng choạng chạy về phía siêu thị không người, phía sau cô ta là một người đàn ông mặt đỏ gay lảo đảo đuổi theo. Trong tiếng hét chói tai của người phụ nữ, hắn ta lao tới, đè cô ta xuống đất rồi bất ngờ cắn phập vào cổ cô ta.

Âm thanh da thịt bị xé rách vang lên rõ ràng đến rợn người, ai nấy đều như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức nín thở.

“Aaaaa! Cứu mạng!”

Người phụ nữ đau đớn hét to, ra sức đánh đập người đàn ông đang đè trên mình, nhưng hành động ấy chỉ khiến hắn càng trở nên điên cuồng. Máu chảy xối xả làm tiếng kêu của cô ta ngày càng yếu đi.

Quản lý Đỗ hoảng hốt kêu lên: “Trời đất ơi!”

Ông ta không chút nghĩ ngợi liền lao ra ngoài định cứu người.

“Khoan đã! Quản lý Đỗ!”

Tưởng Mặc lập tức giữ ông lại. Theo diễn biến trong thế giới cũ, quản lý Đỗ chính là vì cứu người mà bị zombie cắn chết.

Quản lý Đỗ quay đầu lại, giọng sốt ruột: “Nhị thiếu! Cứu người là việc cấp bách mà!”

Tưởng Mặc chỉ ra ngoài: “Chú nhìn bên đó đi.”

Mọi người đồng loạt nhìn theo hướng tay cậu chỉ.

Không biết từ lúc nào, ngoài kia đã xuất hiện thêm mấy kẻ cũng lảo đảo bước tới như người đàn ông kia. Có vẻ bị tiếng hét của người phụ nữ thu hút, bọn chúng đồng loạt kéo lại gần, rồi nhào tới cắn xé cơ thể cô ta.

Da thịt, xương cốt bị chúng nhai ngấu nghiến, máu văng tung tóe, người phụ nữ không còn ra hình dạng gì nữa.

Mọi người đều chết sững trước cảnh tượng rợn người đó. Ai mà ngờ lại có ngày tận mắt chứng kiến cảnh người ăn thịt người.

Hình ảnh máu me ghê rợn trước mắt khiến người ta nghẹt thở. Không biết là ai kêu lên đầu tiên, mấy con zombie đang ăn thịt kia liền đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía họ.

Lòng trắng mắt đã hoàn toàn nhuộm đỏ, con ngươi biến thành đen kịt. Chỉ cần nhìn vào mắt chúng cũng đủ khiến người ta rợn tóc gáy. Huống hồ trên miệng chúng vẫn dính đầy máu, cảnh tượng ấy thực sự không thể diễn tả bằng lời.

“Gào!”

Mùi máu thịt tươi mới đã hấp dẫn mấy kẻ vốn dĩ là “người” này, giờ đã biến thành xác sống. Chúng lập tức bỏ lại người phụ nữ đã tắt thở kia, loạng choạng đi về phía bọn họ.

Lúc này, Phàn Thành đã nhận ra sự việc không bình thường, lập tức ra lệnh: “Đóng cửa! Mau đóng cửa lại!”

Quản lý Đỗ run rẩy cả người, nhưng vẫn nhanh chóng đóng cửa lại và bấm nút báo động kết nối trực tiếp với đồn cảnh sát. Chỉ là giờ đây bên ngoài đã hỗn loạn khắp nơi, cảnh sát cũng đang chật vật tự lo thân mình, cho dù báo động vang lên, e là cũng chẳng có ai tới được.

Bọn xác sống không thể xông vào siêu thị, chỉ có thể vô vọng dùng tay đập lên lớp kính cường lực, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào những người bên trong, như thể đang nhìn món ăn ngon miệng trước mặt. Nước dãi đυ.c ngầu nhỏ giọt từ cằm xuống, dần tạo thành một vũng nước nhầy nhụa trước cửa.

Mặt mũi ai nấy đều tái mét, theo phản xạ mà lùi lại vài bước.

“Phàn tổng, có cần hạ lớp thép bảo vệ xuống không?”

Quản lý Đỗ lo lắng hỏi, dù biết rằng những kẻ kia không thể phá vỡ được lớp kính cường lực, nhưng nhìn gần như vậy thực sự là một thử thách khủng khϊếp cho thần kinh.

“Hiện tại chưa cần, chắc chúng không vào được đâu.”

Phàn Thành cau mày nói, ánh mắt anh dừng lại trên người phụ nữ đã nằm bất động trong vũng máu không xa. Cổ cô ta bị cắn toạc, ngực và bụng bị xác sống xé rách bằng móng vuốt, nội tạng vương vãi khắp nơi, trên thân thể đầy vết thương.

Thực sự không nỡ nhìn.