Phàn Thành nghe Vương trợ lý kể về biểu hiện gần đây của Tưởng Mặc thì trong lòng cảm thấy rất vui. Nghe nói em trai muốn bán đồ cổ, anh ta tưởng cậu thiếu tiền tiêu, bèn chuyển thêm hai triệu vào tài khoản cho cậu.
Tưởng Mặc âm thầm xuýt xoa, gặp được ông anh thế này đúng là nằm mơ cũng phải cười tỉnh. Chỉ tiếc là nguyên chủ không biết trân trọng.
Cậu lấy cớ giúp bạn bè kết nối làm ăn, nhập một lô hàng giá thấp từ bên Sơn Hải. Bên đó cũng rất nể mặt vị nhị thiếu nhà họ Phàn, mà Tưởng Mặc trả tiền lại sòng phẳng nên họ càng sẵn lòng hợp tác.
Trong lúc hàng hóa lần lượt được đưa vào siêu thị, chiếc nhẫn lưu trữ mà cậu đã đổi từ hệ thống với giá một trăm điểm tích lũy cũng đã chứa đầy vật tư dự trữ.
Khi chỉ còn ba ngày nữa là đến tận thế, Tưởng Mặc lại mở danh sách chặn và gỡ bỏ vài số điện thoại của đám bạn ăn chơi năm xưa, nhờ họ giúp âm thầm thu mua một số vũ khí lạnh.
Đám người kia tưởng cậu vẫn còn giận vụ đua xe, đang đau đầu tìm cách lấy lòng, giờ thấy Tưởng Mặc chủ động nhượng bộ thì lập tức dốc lòng dốc sức làm việc cậu nhờ. Không chỉ mua đủ loại đao Đường, dao quân dụng Thụy Sĩ, mà còn mang về cả mấy món vũ khí cải tiến có sức sát thương mạnh.
Mấy chuyện trong giới khó mà giấu được, ví như việc nhị thiếu từng bỏ cả đống tiền đấu giá đồ cổ giờ lại đem đi bán. Họ chỉ tưởng cậu đổi sở thích, từ sưu tập ngọc ngà quay sang chơi vũ khí lạnh mà thôi.
"Cảm ơn nhé, mấy hôm nữa tôi chuyển khoản, dạo này tôi hơi kẹt tiền."
Tưởng Mặc còn chưa dứt lời, bên kia đã vội nói: "Không sao không sao, anh em lâu năm rồi, chẳng lẽ còn không tin nhị thiếu?"
"Thế thì cảm ơn trước nhé."
Tưởng Mặc không chút do dự đáp lời, rồi cười tít mắt mà nhận lấy đồ. Khoản tiền này cậu vốn chẳng định trả. Đám người kia trước kia đã kiếm được không ít lợi lộc từ nguyên chủ, coi như giờ hai bên huề nhau.
Bọn bạn kia hoàn toàn không ngờ rằng, nhị thiếu gia nhà họ Phàn ngay từ đầu đã chẳng hề có ý định thanh toán.
Mấy ngày sau đó, số người nhiễm cúm chủng mới ngày càng nhiều, bệnh viện chật kín từ sáng đến tối. Người nhiễm bệnh sẽ sốt cao trong vòng hai ngày, thân nhiệt tăng vọt lên đến bốn mươi độ, hầu như mất hết ý thức, tỷ lệ tử vong thì cực kỳ cao.
Virus cúm mới vẫn chưa được kiểm soát hiệu quả, các chuyên gia cũng chưa nghiên cứu ra được rốt cuộc đây là bệnh gì. Mọi người lo sợ đây là một tình huống giống SARS năm xưa, sẽ kéo dài rất lâu khiến ai ra đường cũng phải đeo khẩu trang, tất cả đồ đạc đều phải khử trùng nhiều lần. Thế nhưng người nhiễm bệnh vẫn cứ tăng lên, và nỗi sợ hãi cũng bắt đầu lan rộng.
Chính phủ dù đã huy động rất nhiều nhân lực và vật lực để ngăn chặn sự lây lan của virus nhưng hiệu quả rất hạn chế. Các bản tin về bệnh nhân phát điên tấn công người khác ngày càng xuất hiện dày đặc. Tưởng Mặc biết đây chính là dấu hiệu báo trước của tận thế.
Phàn Thành cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình, liền ra lệnh cho công ty tạm thời đóng cửa, để nhân viên về nhà nghỉ ngơi. Để tránh cho em trai bị lây bệnh, những ngày này anh ta không cho Tưởng Mặc bước chân ra khỏi cửa, mà Tưởng Mặc cũng ngoan ngoãn nghe theo. Dù sao thì những thứ cần chuẩn bị cậu cũng đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi.
Đến ngày tận thế chính thức bùng phát, Phàn Thành quả nhiên đúng như tiến trình ở thế giới cũ, chuẩn bị đến siêu thị không người để kiểm tra.
“Anh ơi, để em đi với anh!”
Theo kịch bản cũ, ba ngày sau khi tận thế nổ ra, Chu Tĩnh sẽ xuất hiện cũng là lúc dị năng bắt đầu thức tỉnh. Vậy nên Tưởng Mặc quyết định đi theo Phàn Thành đến siêu thị để âm thầm bảo vệ ông anh tốt này.
Phàn Thành vốn không định cho cậu đi theo, nhưng khi đối diện với đôi mắt long lanh sáng ngời như thú nhỏ của em trai thì cuối cùng cũng mềm lòng, dẫn cậu lên xe. Dù sao siêu thị chưa khai trương, gần như không có người, lại nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, mang theo Tưởng Mặc vẫn yên tâm hơn để cậu ở nhà một mình.
Trên đường đến siêu thị, có thể thấy ngoài đường người người đều đeo khẩu trang, tiếng còi xe cấp cứu vang lên không dứt, cả thành phố như rơi vào hỗn loạn.
“Lần dịch bệnh này nghiêm trọng thật.” Phàn Thành chau mày.