Thế giới 1 - Chương 14: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

Phá của thì cũng thôi đi, dù sao tiền anh ta kiếm cũng là để cho em trai mình tiêu. Mua nhẫn ngọc làm từ thiện còn tốt hơn nhiều so với việc trước đây cậu tiêu xài phung phí ở mấy tụ điểm ăn chơi.

Hai người cứ thế nâng giá qua lại, trực tiếp đẩy giá chiếc nhẫn lên thêm hơn mười vạn. Lúc này, giá đã là ba mươi sáu vạn, vượt xa giá trị thật của chiếc nhẫn bạch ngọc này.

[Thằng ngốc ở đâu ra vậy?]

Tưởng Mặc âm thầm ghi sổ người anh to xác này một nét đậm, sau đó lại giơ bảng giá lên: “Bốn mươi vạn.”

Bốn mươi vạn, gấp đôi giá giao dịch thông thường.

Đối phương có vẻ cũng thấy không đáng nữa nên không tiếp tục ra giá.

“Bốn mươi vạn lần một, bốn mươi vạn lần hai, bốn mươi vạn lần ba!”

Người điều khiển phiên đấu giá mừng ra mặt: “Xin chúc mừng quý ông số 26 đã mua được chiếc nhẫn bạch ngọc này với giá bốn mươi vạn. Xin mời quý ông số 26 lên nhận vật phẩm của mình.”

Trong tiếng vỗ tay của mọi người, Tưởng Mặc bước lên sân khấu nhận món đồ mình đã đấu giá được và thanh toán ngay tại chỗ. Số tiền tiêu vặt mà Phàn Thành cho cậu rất dư dả, mua chiếc nhẫn này chẳng khó khăn gì. Có điều phải bỏ ra gấp đôi giá thị trường vẫn khiến cậu thấy hơi tức.

Vừa bực mình, cậu liền quay đầu lại nhìn về phía đối thủ vừa rồi, rồi bỗng nhiên bắt gặp một gương mặt quen thuộc cùng đôi đồng tử đen thẳm đầy quen thuộc.

Tưởng Mặc: “...”

[Mình với cái vị con cưng của thế giới này là khắc nhau chắc?]

Nhưng khó khăn lắm mới lấy được thứ mình muốn, cậu không định vì một “tình bạn hữu nghị với khí vận chi tử” mà nhường lại. Thế là cậu nhỏ mọn nhét vội chiếc nhẫn vào túi rồi nhanh chóng bước xuống sân khấu.

[Đường đường là con cưng của thế giới, chắc sẽ không thù hằn vì chuyện nhỏ như thế đâu ha?]

Tưởng Mặc vừa nghĩ vừa thấy lòng yên ổn trở lại. Cậu đây còn là tương lai cứu tinh của người ta mà còn không trách vụ lãng phí tiền kia, thì bên kia càng không có tư cách giận dỗi!

Những phút còn lại của phiên đấu giá, Tưởng Mặc ngồi yên không gây thêm sóng gió. Đợi tiệc kết thúc thì ngoan ngoãn theo anh trai về nhà.

Từ đầu đến cuối, Phàn Thành cũng không hỏi gì về chiếc nhẫn. Dù sao Phàn Lâm trước giờ vẫn thích mua mấy thứ đồ cổ đồ ngọc để làm ra vẻ nho nhã. Lần này lại là vì làm từ thiện, mua chiếc nhẫn bốn mươi vạn cũng chẳng đáng kể gì, miễn là cậu ngoan ngoãn không gây chuyện là được.

Hôm sau, Tưởng Mặc lại cùng Vương Nhất Khả đến siêu thị không người.

Lúc cậu tới nơi, hệ thống an ninh mới đã được lắp đặt gần xong. Bên ngoài lớp kính chống đạn còn được bổ sung thêm một lớp thép dày năm mươi phân. Nếu có người muốn dùng bạo lực xâm nhập siêu thị, lớp thép này sẽ lập tức hạ xuống, chặn đứng họ ngay trước khi vào được bên trong. Kể cả khi mất điện, thiết bị chống trộm vẫn có thể được kích hoạt bằng tay.

Ngoài ra, quản lý Đỗ cũng đã thiết lập một khu vực thuốc men ở tầng hai, tiện cho người dân quanh đây mua thuốc khi có các triệu chứng thông thường như cảm sốt, nhức đầu.

Tưởng Mặc rất hài lòng với hiệu suất làm việc của quản lý Đỗ. Không hổ là người mà Phàn Thành tín nhiệm, năng lực hoàn toàn không thua kém Vương trợ lý.

Những ngày sau đó, hợp tác giữa Tập đoàn Phàn thị và Tập đoàn Sơn Hải cuối cùng cũng được chốt lại. Tưởng Mặc lấy lý do giúp kiểm kê danh mục hàng hóa, ngày nào cũng có mặt ở siêu thị, nhanh chóng làm quen với đơn vị cung ứng phía Sơn Hải.

Vì đây là dự án hợp tác đôi bên cùng có lợi nên các mặt hàng đưa vào siêu thị không cần phải trả trước phí nhập kho, chỉ khi siêu thị chính thức khai trương và bắt đầu có doanh thu thì mới thanh toán.

"Trợ lý Vương, mấy món đồ cổ ngọc ngà trong phòng tôi ấy, tôi thấy không còn hứng thú nữa, anh có thể giúp tôi bán hết đi được không?"

Tưởng Mặc sắp xếp toàn bộ số đồ cổ mà nguyên chủ từng mua, giao cho Vương trợ lý đem bán lấy tiền, chỉ giữ lại chiếc nhẫn bạch ngọc.

"Được thôi."

Với yêu cầu của nhị thiếu, Vương Nhất Khả cũng không thấy gì bất thường. Trong mắt anh ta, nhị thiếu vốn là người hay thay đổi sở thích, hơn nữa anh ta cũng hoàn toàn ủng hộ quyết định bán đống đồ kia. Dù sao thì đối phương đâu có khả năng thưởng thức mấy món đồ cổ ấy, chỉ là đua đòi bắt chước người khác mua về cho có mà thôi.