Theo như tuyến thời gian ban đầu, Phàn Thành sẽ trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh người này và cơ duyên khiến hai người gặp gỡ chính là buổi tiệc từ thiện hôm nay.
Hôm trước ở bệnh viện, vì cách khá xa nên cậu cũng chẳng nhìn rõ mặt mũi đối phương. Giờ mới có dịp quan sát kỹ. Người kia dáng người cao ráo, khung xương lớn mang chút khí chất Tây phương. Ngũ quan thì cực kỳ tuấn tú, nhưng vì đường nét quá sắc sảo nên lại toát lên vẻ lạnh lùng khó gần. Khi không cười nhìn người, áp lực tự nhiên toát ra khiến người khác thấy dè chừng.
“Chào Tổng giám đốc Trịnh.” Người kia chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.
“Ngài Mạc, ngài đến rồi!” Nụ cười trên mặt Tổng giám đốc Trịnh càng sâu hơn, thái độ đối với người kia hết sức niềm nở.
“Ừm.”
Đã gặp rồi thì tất nhiên phải giới thiệu. Tổng giám đốc Trịnh liền cười nói: “Ngài Mạc, vị này là tổng giám đốc tập đoàn Phàn thị - Phàn Thành, Phàn tổng.”
“Phàn tổng, đây là ngài Mạc Hồng đến từ Vũ Nam.” Tổng giám đốc Trịnh không hề nhắc đến thân phận cụ thể của Mạc Hồng, nhưng Phàn Thành đã lập tức phản ứng kịp.
“Xin chào ngài Mạc.”
Phàn Thành chủ động đưa tay bắt tay với Mạc Hồng, sau đó lại giới thiệu người bên cạnh: “Ngài Mạc, đây là đứa em không nên thân của tôi, Phàn Lâm.”
Tưởng Mặc liền lập tức nở nụ cười thương hiệu, đưa tay ra: “Chào anh.”
Ánh mắt Mạc Hồng dừng lại trên vệt kem còn đọng trên đầu ngón tay cậu một chút, rồi mới nhẹ nhàng chạm tay vào, bắt xong liền nhanh chóng buông ra, vòng tay ra sau lưng.
Tưởng Mặc: “...”
[Đừng tưởng tôi không thấy anh lén lau tay đấy nhé!]
Cậu hậm hực quay đầu đi, càng thêm chắc chắn ý định tránh tiếp xúc với người này càng lâu càng tốt trước khi tận thế đến.
[Cái người con cưng của thế giới gì chứ, sao lại là cái loại này?]
Đúng tám giờ, phiên đấu giá từ thiện chính thức bắt đầu.
Các món được đưa ra đấu giá chủ yếu là cổ vật thư họa, có xen lẫn vài món trang sức, nhưng cũng chẳng phải hàng siêu cấp hiếm có. Đều là những món tinh tuyển mà Tổng giám đốc Trịnh gom lại từ mấy nhà đấu giá, chất lượng không tệ nhưng trong mắt đám doanh nhân nhà giàu ở đây thì chẳng có gì đáng để tranh giành.
Tưởng Mặc thì chẳng có chút hứng thú nào với thư họa hay cổ vật. Mục tiêu của cậu là một món trong số mấy món trang sức kia.
Những buổi đấu giá kiểu này thật ra chỉ là cái cớ để giao lưu, tiện thể quyên góp làm từ thiện, tích đức, tạo danh tiếng. Mọi người đều chẳng quá hăng hái. Phàn Thành cũng chỉ mang tính tượng trưng, trả tám trăm nghìn mua một món sứ cổ là coi như hoàn thành nhiệm vụ hôm nay.
“Tiếp theo là món đồ đấu giá thứ mười tám là một chiếc nhẫn ngọc bạch ngọc, giá khởi điểm mười vạn, mỗi lần ra giá không dưới một vạn.”
Loại nhẫn bạch ngọc thế này, nhà ai chẳng có? Hơn thế còn là loại chất ngọc tốt hơn. Nên mọi người cũng chỉ hờ hững ra giá lấy lệ, thêm mỗi lần một hai vạn cho có.
Khi giá được nâng lên đến hai mươi vạn, cơ bản không còn ai tiếp tục ra giá nữa, vì đó đã là mức giá cao nhất cho chiếc nhẫn này rồi.
“20 vạn lần một, 20 vạn lần hai!”
Người chủ trì đã giơ chiếc búa nhỏ lên, chuẩn bị tuyên bố vật phẩm thuộc về người mua thì lại có người giơ bảng giá lên.
“Số 26 ra giá thêm một vạn! Số 26 ra giá thêm một vạn! Còn ai muốn ra giá nữa không?”
Người điều khiển phiên đấu giá đảo mắt nhìn quanh hội trường, rồi lại bắt đầu đếm ngược: “Hai mươi mốt vạn lần một, hai mươi mốt vạn lần hai, hai mươi mốt vạn ba!”
“Hai mươi hai vạn.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên từ phía không xa. Tưởng Mặc quay đầu nhìn theo nhưng gương mặt người nọ lại bị ánh đèn che khuất, chỉ lờ mờ thấy được vóc dáng cao lớn.
Cậu quay đầu lại, tiếp tục nâng giá: “Hai mươi ba vạn.”
“Hai mươi bốn vạn.”
“Hai mươi lăm vạn.”
...
Mọi người đều đưa mắt nhìn như xem kịch, trong bụng đều nghĩ: [Cái tên nhị thiếu gia nhà họ Phàn này, rốt cuộc vẫn không sửa được cái thói hoang phí ngu ngốc.]
Phàn Thành cũng hơi đau đầu, day day ấn đường. Anh ta lo rằng người em trai này mới yên ổn được mấy ngày lại muốn bày trò. May mà Tưởng Mặc suốt quá trình biểu hiện vẫn bình thường, ngoài việc liên tục tăng giá thì cũng không làm gì thất lễ, có vẻ chỉ là bốc đồng muốn mua chiếc nhẫn ngọc này nên Phàn Thành mới tạm thời bỏ qua.