Phàn Thành vốn là một trong những khách mời có địa vị cao tại buổi tiệc từ thiện lần này. Thấy anh ta dẫn theo một thiếu niên xinh xắn, còn giới thiệu nhiệt tình như vậy với đối tác, không ít người liền kín đáo đánh giá.
“Người đó là ai thế?”
“Gương mặt thế kia, chắc là sao nhí nào đấy?”
“Lẽ nào, Phàn Thành cũng bắt đầu chơi trò đó?”
Tiếng xì xào bàn tán không ngừng vang lên. Phàn Thành không nghe thấy, nhưng với thân thể đã được cường hóa của Tưởng Mặc thì lại nghe rõ mồn một. Trong lòng cậu âm thầm đảo mắt, khinh bỉ một trận với cái đầu óc đen tối của bọn họ, rồi cố ý cất cao giọng gọi một tiếng:
“Anh ơi, em đi kiếm chút đồ ăn nha.”
Phàn Thành liếc nhìn cậu một cái, biết rõ là cậu đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Với tính cách của em trai mình, có thể ngoan ngoãn đến giờ đã là quá giỏi. Anh ta liền gật đầu đồng ý ngay:
“Đi đi.”
Tưởng Mặc liền tìm một góc khuất, cầm đĩa chạy tới khu buffet ăn lén. Tiệc tối kéo dài khá lâu, mà lúc chuẩn bị đi cậu chỉ mải chăm chút ngoại hình, chưa ăn gì ra hồn, giờ thì đang đói meo.
Những người khác cũng nghe thấy tiếng gọi “anh ơi” ấy, lập tức ánh mắt liền thay đổi. Nhị thiếu nhà họ Phàn dù chưa từng gặp mặt nhưng bọn họ đều nghe danh.
Chỉ là trong lời đồn, người đó là một tên công tử bột ăn chơi, vô học, lôi thôi lếch thếch, hình tượng tệ hại. Sao tự dưng lại hóa thành một thiếu niên tuấn tú nhã nhặn thế kia?
Ai nấy đều bắt đầu rục rịch, đang định tiến tới bắt chuyện thì lại thấy Tổng giám đốc Trịnh – chủ nhân buổi tiệc – bước về phía đó, lập tức ai nấy đều khựng lại tại chỗ, đứng im quan sát.
[Ngoại hình thì có thể thay đổi trong thời gian ngắn, nhưng bản chất bên trong thì không dễ sửa đến thế. Mà Tổng giám đốc Trịnh vốn nổi tiếng ghét cay ghét đắng loại người ăn chơi lêu lổng, ỷ thế làm càn, giờ chẳng lẽ đang định ra mặt dạy dỗ thằng nhóc kia?]
Nghĩ đến đây, không ít người bỗng dưng thấy hứng thú chờ xem kịch hay.
Tổng giám đốc Trịnh đã đi tới trước mặt Tưởng Mặc. Lúc này, thiếu niên kia đang cầm một miếng bánh ngọt, ăn say mê, má phồng phồng như sóc con, còn lộ ra chút vẻ ngây ngô trẻ con, khiến tim ông ta bất giác mềm lại.
Trong hoàn cảnh như thế này, thật ra rất ít người đến chỉ để ăn. Việc làm của Tưởng Mặc đúng là có phần “lệch chuẩn”. Nhưng lại vô tình trúng ngay khẩu vị của chủ tiệc.
Tổng giám đốc Trịnh cười ha hả hỏi: “Ngon không?”
“Ngon ạ.” Tưởng Mặc gật đầu, khóe miệng còn dính chút kem trắng, trông lại càng đáng yêu.
Nhìn thấy thế, Tổng giám đốc Trịnh bất chợt nổi hứng trêu chọc, liền nói: “Chiếc bánh này là tôi đặt từ nhà hàng ba sao Michelin, chỉ một miếng nhỏ thế thôi đã hơn trăm tệ, mà hương vị cũng chẳng khác mấy loại vài chục. Cậu biết vì sao không?”
“Biết chứ ạ.” Tưởng Mặc đáp.
“Chẳng qua là giá trị gia tăng cao thôi.”
Tổng giám đốc Trịnh gật đầu: “Vậy theo cậu, làm sao để cái giá trị gia tăng ấy khiến người ta thấy đáng tiền?”
Tưởng Mặc lau miệng: “Cái này thì đơn giản.”
Mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn hai người một già một trẻ không những không nảy sinh mâu thuẫn, mà còn trò chuyện vui vẻ đến mức Tổng giám đốc Trịnh thỉnh thoảng lại bật cười sang sảng, khiến ai nấy đều có cảm giác như lọt vào ảo cảnh.
[Đùa chắc? Ai mà ngờ được lại có ngày nhìn thấy Tổng giám đốc Trịnh cười vui như thế? Ngay cả với con ruột mình, ông ta cũng chưa từng nở nổi nụ cười dễ chịu như vậy!]
[Cái người tên Phàn Lâm kia, rốt cuộc đã làm gì?]
Sau khi hai người trò chuyện xong, phiên đấu giá cũng sắp bắt đầu. Phàn Thành đi tới, liền nghe thấy Tổng giám đốc Trịnh nói với anh ta:
“Tiểu Phàn này, trước cậu còn nói với tôi em trai cậu chẳng ra gì nhưng hôm nay tôi thấy rõ ràng là một thiếu niên xuất chúng! Nếu đó gọi là không có học thức, vậy thì tôi đây chắc là mù chữ rồi?”
Phàn Thành: “?”
Anh ta quay sang nhìn cậu em nhà mình, chỉ thấy Tưởng Mặc lập tức nhún vai đầy vô tội. Cậu có làm gì đâu, chỉ là xuyên qua bao nhiêu thế giới nhỏ rồi, tích lũy được không ít kiến thức. Bảo cậu ra tay làm thì có khi còn vụng về, nhưng nói vài câu vu vơ đưa ra cái khung để hù người thì đơn giản vô cùng.
Hệ thống: [Đã phát hiện mục tiêu số hai.]
Tưởng Mặc ngẩng đầu, cũng không bất ngờ khi nhìn thấy "con cưng của thế giới" mà mình từng chạm mặt thoáng qua trong bệnh viện giờ đang đi về phía bọn họ.