Thế giới 1 - Chương 11: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

Cái lý do ngớ ngẩn như vậy, e rằng chỉ có nguyên chủ là một tên ngốc được nuông chiều từ bé, đơn thuần không tâm cơ mới tin nổi.Một câu nói nhẹ hều của đối phương, nhưng lại đánh đổi bằng chính mạng sống của nguyên chủ. Nếu không phải Tưởng Mặc xuyên đến, thì lúc này Phàn Lâm đã nằm trong nhà xác rồi.

Tưởng Mặc từng xem qua dòng thời gian gốc, nên rất rõ đám người này rốt cuộc là dạng gì. Cậu lạnh nhạt nói: “Ồ, vậy à?”

“Đúng rồi!”

Đối phương có vẻ hoàn toàn không nhận ra sự lạnh lùng trong giọng Tưởng Mặc, vẫn nhiệt tình nói: “Bọn này đang chơi ở Royal Club, cậu có muốn qua không? Bọn tôi đặc biệt set kèo cho cậu, coi như giúp cậu giải khuây một chút.”

“Xin lỗi, tôi còn việc. Cúp máy trước nhé.” Tưởng Mặc dứt lời thì trực tiếp ngắt cuộc gọi, tiện tay đưa số này vào danh sách đen.

Chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là tận thế bắt đầu, thời gian của cậu quý giá lắm, không rảnh lãng phí cho mấy kẻ ôm tâm địa bất lương kia.

Đối phương vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại liên tục đổi số để gọi đến vài lần nhưng tất cả đều bị Tưởng Mặc cho vào sổ đen.

Tối hôm sau, Tưởng Mặc theo anh trai là Phàn Thành cùng đến dự buổi dạ tiệc từ thiện. Cậu còn đặc biệt chỉnh sửa kiểu tóc, vuốt gọn mái tóc ngắn ra sau và định hình, sau đó khoác lên mình bộ âu phục trắng. Đường cắt gọn gàng, phần eo bó sát càng tôn lên vóc dáng chuẩn chỉnh, eo thon chân dài. Trên dái tai đeo một chiếc khuyên kim cương nhỏ lấp lánh ánh sáng, nhìn vào chẳng khác gì một tiểu vương tử ngây thơ chưa biết sự đời. Ai nhìn cũng không thể nào liên tưởng nổi đến cậu Nhị thiếu ngang ngược, nổi loạn, bất kham trước kia.

Ngay cả Vương Nhất Khả là người chọn bộ đồ này cho cậu, khi nhìn thấy cậu cũng sững người trong chốc lát. Trước kia tủ quần áo của Phàn Lâm toàn mấy món “sát thủ thẩm mỹ”, cộng thêm kiểu tóc che gần hết mặt mang đậm phong cách “Gia tộc Táng Ái”, Vương Nhất Khả thật sự không thể tưởng tượng nổi cảnh cậu đi theo Phàn Thành đến dự tiệc từ thiện sẽ trông như thế nào.

“Chỉnh tề một chút thì cũng coi như ra dáng người.” Lời Phàn Thành nghe thì không mấy lọt tai, nhưng thật ra lại là lời khen ngầm.

Tưởng Mặc vốn hiểu rõ tính cách người anh trai hờ này, nên chỉ cười hì hì đẩy anh ta ra khỏi cửa.

Buổi tiệc từ thiện được tổ chức tại biệt thự sân vườn nhà Tổng giám đốc Trịnh. Khác xa với tưởng tượng xa hoa của Tưởng Mặc, toàn bộ biệt thự được thiết kế theo phong cách tối giản, phối hợp cùng thảm thực vật tươi đẹp trong khu vườn tạo nên cảm giác thanh thoát và nhã nhặn.

“Phàn tổng, anh đến rồi.” Tổng giám đốc Trịnh với tư cách chủ nhà đứng đợi ngay ở sảnh, thấy Phàn Thành và Tưởng Mặc bước vào thì lập tức mỉm cười chào đón.

“Chào Tổng giám đốc Trịnh.” Phàn Thành cũng khách sáo chào lại.

“Vị này là?” Tổng giám đốc Trịnh quay sang nhìn Tưởng Mặc đang đứng cạnh Phàn Thành.

Trước đây, Tưởng Mặc vốn tính tình nổi loạn, chưa bao giờ chịu cùng Phàn Thành tham dự mấy dịp thế này. Người ngoài cũng chẳng ai rõ mặt mũi cậu ra sao, nhiều lắm thì chỉ nghe nói Nhị thiếu nhà họ Phàn lại gây chuyện gì đó từ miệng người này người kia.

Phàn Thành khẽ vỗ nhẹ lên lưng Tưởng Mặc, cậu lập tức hiểu ý bước lên, nở một nụ cười ngoan ngoãn với Tổng giám đốc Trịnh.

Phàn Thành nói: “Đây là đứa em không nên thân của tôi – Phàn Lâm, khiến Tổng giám đốc Trịnh chê cười rồi.”

“Đây là Phàn Lâm?”

Tổng giám đốc Trịnh rõ ràng cũng từng nghe tiếng tăm “lẫy lừng” của nguyên chủ, nhìn Tưởng Mặc một cái không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, ông ta lại mỉm cười:

“Không hổ là em trai Phàn tổng, đúng là tuấn tú ngời ngời.”

“Quá khen rồi, quá khen rồi.”

Trong lúc hai người trò chuyện, Tưởng Mặc chỉ yên lặng đứng bên cạnh, mặt luôn giữ nụ cười nhẹ, không giành lời cũng không hạ thấp bản thân, trông vừa khiêm tốn vừa lễ độ, khiến Tổng giám đốc Trịnh có thêm vài phần thiện cảm.

Sau màn xã giao, hai anh em dưới sự dẫn đường của nhân viên đã bước vào trong. Lúc này đã có không ít người đến, đang tụm năm tụm ba bắt chuyện. Buổi tiệc tổ chức theo hình thức tiệc buffet, xung quanh là đủ loại món ngọt và cao lương mỹ vị, có cả nhân viên phục vụ bưng champagne và rượu vang đi khắp nơi trong đám đông.

Phàn Thành nhanh chóng gặp vài đối tác kinh doanh. Anh ta dẫn Tưởng Mặc đi theo, lần lượt giới thiệu em trai mình cho từng người.