Thế giới 1 - Chương 10: Hướng dẫn sinh tồn trong mạt thế

“Được, không thành vấn đề.”

“Vậy tôi xin phép về trước.”

“Vâng, Nhị thiếu đi thong thả.”

Vương Nhất Khả từ đầu đến cuối đều đi cùng hai người, lúc này cũng có cái nhìn khác hẳn về Tưởng Mặc. Ban đầu anh ta giống như Phàn Thành, cho rằng Tưởng Mặc đòi đến siêu thị tự động là vì ở công ty buồn chán quá, muốn ra ngoài hóng gió một chút. Không ngờ cậu thật sự đã đưa ra không ít đề xuất hữu ích cho dự án.

“Nhị thiếu, giờ cậu muốn về nhà hay về công ty?” Trợ lý Vương cung kính hỏi.

“Về nhà đi.”

Nói là về nhà, nhưng suốt dọc đường Tưởng Mặc đều cẩn thận quan sát địa hình và các cơ sở xung quanh. Khu vực này chủ yếu là khu dân cư, không có trung tâm thương mại lớn.

Hiển nhiên là lúc quy hoạch đã cố ý chọn vị trí kỹ lưỡng, như vậy có thể giảm bớt cạnh tranh, đạt được hiệu quả tối đa hóa lợi ích.

Gần đó còn có một đồn công an, nhưng diện tích không lớn, lực lượng cảnh sát e là cũng không mấy mạnh. Có hai trạm xăng, mấy tiệm thuốc, Tưởng Mặc âm thầm ghi nhớ tất cả những nơi này, dự định về nhà sẽ đánh dấu hết lên bản đồ.

Sau khi tận thế bắt đầu, thiết bị điện tử sẽ hoàn toàn vô dụng, ngược lại bản đồ giấy nguyên thủy mới thật sự phát huy tác dụng, đến lúc đó nhất định phải tích trữ thêm vài tấm.

Còn chín ngày nữa là tận thế đến, một số thứ cậu bắt buộc phải chuẩn bị trước.

Cậu mở điện thoại đăng nhập ngân hàng điện tử, xem số dư trong thẻ, khi nhìn thấy khoản tiền lên đến bảy chữ số, lập tức sững người.

[Có tiền thật tốt! Xem ra Phàn Thành quả là cưng chiều cậu em này, cho tiền tiêu vặt cũng hào phóng đến vậy.]

Hai mục tiêu nhiệm vụ của cậu: Dị khách thời không Chu Tĩnh và con cưng của vận mệnh Viên Diệp.

Họ đều sẽ lần lượt xuất hiện sau khi tận thế xảy ra, việc hiện tại của cậu là thủ sẵn gốc cây, chờ thỏ đến.

Những ngày tới, cậu có thể an tâm mà tận hưởng cảm giác sung sướиɠ của việc mua sắm điên cuồng rồi.

Tuy đã có siêu thị tự động là kho dự trữ vật tư lớn, nhưng đó là của Phàn Thành, sau này sẽ trở thành vốn liếng để anh ta lập căn cứ người sống sót, cậu không định động vào.

Những thứ cậu cần vẫn nên tự mình mua thì hơn, dù sao cậu có thể dùng điểm đổi nhẫn trữ vật của thế giới công nghệ trong hệ thống, những món đồ tự mua này có thể mang theo bên người vô cùng tiện lợi, lại không dễ bị người khác chú ý.

Đầu tiên, cậu định vứt hết mớ quần áo chỉ được cái mã mà vô dụng trong tủ đồ của nguyên chủ, thay toàn bộ bằng đồ mặc thoải mái, nhẹ nhàng. Từ xuân, hạ, thu, đông mùa nào cũng phải chuẩn bị đầy đủ, không thì sau này muốn mua cũng chẳng còn chỗ nào bán.

Ngoài ra, trong giai đoạn ăn chơi trước đây, nguyên chủ học người ta tỏ ra tao nhã, đã mua không ít ngọc phỉ thúy, đồ cổ, mấy thứ này cũng có thể bán lấy tiền. Dù gì đến tận thế, mấy thứ chết dí này chẳng còn giá trị gì, chi bằng đổi hết thành vật tư thực tế thì hơn.

Như gạo, dầu, gia vị và các loại nhu yếu phẩm khác, đều là hàng hóa khan hiếm sau này, phải mua thật nhiều. Dù sao giới trong ngành cũng biết nhà họ Phàn đang làm siêu thị tự động, bây giờ cậu lại được Phàn Thành phê chuẩn cho hỗ trợ siêu thị, đến lúc đó mượn cớ nhập hàng số lượng lớn cũng sẽ không dễ khiến người khác nghi ngờ.Vừa về đến nhà, điện thoại của Tưởng Mặc lập tức reo vang không ngớt. Lúc ấy cậu đang xách theo một đống đồ, nên không để ý. Tiếng chuông điện thoại kiên trì từ cửa nhà vang đến tận phòng ngủ. Tưởng Mặc đặt hết đồ đạc lên ghế sofa, lúc này mới rảnh tay lấy điện thoại ra xem.

Cuộc gọi đến từ một số lạ. Cậu do dự một chút, rồi vẫn bắt máy.

“A lô?”

Bên kia lập tức vang lên giọng một thanh niên trẻ, vội vàng nói: “Phàn Lâm! Cậu không sao thì tốt quá rồi! Hôm đó bọn tôi chơi hăng quá, không nhận ra xe cậu bị lật, may mà cậu không sao!”

Hiển nhiên, đây là một trong đám bạn ăn chơi đã cùng Phàn Lâm đua xe tối hôm qua. Với động tĩnh lớn như vậy, cho dù là người mù cũng phải phát hiện ra, vậy mà đám người này lại có thể thẳng thừng bỏ mặc anh ta nơi đồng không mông quạnh, chẳng buồn đoái hoài sống chết ra sao. Giờ biết người không sao liền vội vàng gọi điện nịnh bợ.