Cố Giai Niên tỉnh lại trong vòng tay của mẫu thân, biến thành bé con có bàn tay vàng. Trước khi chạy nạn: Phụ thân khỏe mạnh, hung dữ. Mẫu thân đanh đá vô địch. Ca ca võ nghệ cao cường, tỷ tỷ xinh đẹp …
Cố Giai Niên tỉnh lại trong vòng tay của mẫu thân, biến thành bé con có bàn tay vàng.
Trước khi chạy nạn:
Phụ thân khỏe mạnh, hung dữ. Mẫu thân đanh đá vô địch.
Ca ca võ nghệ cao cường, tỷ tỷ xinh đẹp như hoa.
Mà cậu là tiểu nhi tử được cả nhà cưng chiều trong lòng bàn tay.
Sau khi chạy nạn:
Phụ thân và ca ca đều bị thương, cả nhà gầy gò chỉ còn da bọc xương.
Cậu nhờ có máu của người thân mới có thể sống sót.
Cố Giai Niên sợ hãi hệ thống có tên ánh vàng rực rỡ, nhưng vì phụ mẫu, ca ca và tỷ tỷ nên cậu rưng rưng nước mắt cố gắng kiên trì.
Cả nhà Cố gia: “Tiểu nhi tử khóc thút thít, chắc chắn là đói bụng, mau tìm thêm chút đồ ăn cho nó.”
Cố Giai Niên: “Con có thể nuôi sống cả nhà!”
Sau rất nhiều năm, Cố Giai Niên mới biết mình đã xuyên thành một pháo hôi trong truyện khoa cử.
Trên đường chạy nạn, nam chính tỏa sáng, còn nhà của cậu thì chết hết chỉ còn lại ba người.
Khi được chia đất và khai hoang, nam chính cưới thê tử làm giàu, còn nhà của cậu lại đắc tội Lí chính.
Nam chính bình bộ thanh vân*, còn cậu chịu khổ vì bị tàn tật.
(*Bình bộ thanh vân: nó chỉ việc đột nhiên thăng quan tiến chức, đạt được địa vị cao một cách nhanh chóng, dễ dàng.)
Cuối cùng, vào ngày nam chính áo gấm về làng, cậu lại chết thảm ven đường.
Mà tất cả những chuyện này, chỉ vì nam chính đã đánh cắp vận may của cậu!
Cố Giai Niên: “Lấy đồ của ta thì phải trả về cho ta!”
Một câu tóm tắt: Ta có vận may nối tiếp không dứt ở trong truyện khoa cử.
Lập ý: Cả nhà đồng lòng, nâng đỡ lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai tốt đẹp.