Chương 53: Thích khách

Biên giới giữa Lương quốc và Kim quốc

Trời vẫn còn tối, sương mù giăng lối như mạng nhện, che mờ cả những con đường núi ngoằn ngoèo, gió thổi từng cơn buốt lạnh.

Bên trong xe, Lăng Y Nhiên đã ngủ gục một nửa. Hắn mơ thấy mình cầm thanh bảo đao Linh Thước, múa vài đường khí thế ngất trời, ai ngờ chém một cái thì xoẹt, cắt rách luôn tay áo của Lăng Hách đang đứng phía sau.

Lăng Hách không nói lời nào, chỉ nheo mắt cười, nhẹ nhàng rút trâm ngọc trên tóc, rồi sau đó cả giấc mơ biến thành cảnh tế thiên máu me, hắn nằm trong quan tài mở nắp.

“A!”

Lăng Y Nhiên giật mình bật dậy, đập đầu vô thành xe.

Lăng Hách vẫn ngồi đó, đang nhàn nhã uống trà. Ánh mắt hồ ly đảo sang, nửa buồn cười nửa thích thú:

“Tam đệ, mơ thấy trẫm à?”

Lăng Y Nhiên xoa trán, run rẩy cười:

“Ha... ha... sao hoàng huynh biết?”

Lăng Hách nhấc chén trà, ánh mắt cong cong, giọng nói thì ngọt như rót mật, nhưng nghe kỹ lại khiến da đầu lạnh toát:

“Bởi vì ngươi vừa lẩm bẩm gì đó như ‘tha mạng’, ‘đừng lóc xương’ với vẻ mặt cực kỳ thảm thiết.”

Ngay lúc đó, Tiêu Dật bên ngoài hô lên một tiếng:

“Bẩm hoàng thượng! Có động tĩnh phía sau!”

Bánh xe khựng lại. Không khí bỗng trầm xuống.

Lăng Hách nhướn mày, buông chén trà, giọng trầm xuống:

“Ngừng xe.”

Cửa xe mở ra, Lăng Hách cùng Lăng Y Nhiên bước xuống. Gió thổi vù vù, cây rừng lay động. Trong bóng tối mịt mù, có vài bóng đen đang di chuyển cực nhanh giữa các ngọn cây.

Một mũi tên cắm phập xuống sát chân Lăng Y Nhiên. Trên đầu tên gắn một dải lụa xanh, là biểu tượng của ám vệ Thục Quốc.

Lăng Y Nhiên: “...”

Trong đầu hắn chỉ hiện ra một câu: Lâm Bác Văn làm việc nhanh vậy sao? Mới đây mà đuổi kịp rồi!

Lăng Hách nhếch môi cười khẽ, vẻ mặt như thể đã sớm dự liệu:

“Tam đệ đúng là đào hoa. Vừa rời khỏi thành, đã có người đuổi gϊếŧ”

Y quay đầu lại, nhìn Lăng Y Nhiên đầy ý vị.

Lăng Y Nhiên đen mặt, nghĩ thầm: Nhường cho ngươi thì ngươi nhận không?

Nhưng ngoài mặt vẫn nịnh nọt:

“Hoàng huynh phải giúp ta, ta còn muốn giữ cái mạng quèn này về Lương quốc để báo đáp huynh a~”

Lăng Hách phá lên cười. Trong giây lát, sát khí tỏa ra từ y dường như tan biến đôi chút.

Một tiếng huýt sáo vang lên, hàng chục bóng đen từ rừng lao ra, bao vây xe ngựa.

Lăng Y Nhiên thấy cảnh vậy thì không nói hai lời, “vèo” một tiếng đã núp sau lưng Lăng Hách như chuột thấy mèo.

Lăng Hách nhướn mày liếc qua vai, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc, khóe môi khẽ nhếch lên thành nụ cười nửa miệng:

“Tam đệ, ngươi không phải gan rất to sao, dám mưu đồ bắt cóc người ta, giờ thấy ám vệ của Thục quốc thì lại trốn sau lưng trẫm?”

Lăng Y Nhiên lúng túng:

“Ta... biết lượng sức mình mà, mấy tên đó nhìn thôi đã thấy hung dữ rồi, hahaha!”

Lăng Hách không đáp, chỉ khẽ phất tay. Ngay lập tức, không biết từ đâu, mười mấy bóng đen như u linh đột ngột xuất hiện, nhẹ nhàng như thể mọc từ mặt đất lên, đồng loạt chắn trước mặt y, khí thế áp đảo.

Giọng Lăng Hách thong thả vang lên, nhẹ như gió thoảng nhưng khiến người ta lạnh gáy:

“Gϊếŧ sạch. Để lại một tên.”

Ngay sau đó, tiếng vũ khí va chạm rít lên xé gió, bóng người lướt qua nhanh như chớp. Tiếng gào thét vang lên, máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả đất đá ven đường. Chỉ trong chớp mắt, xác đã chất đầy đất.

Tên cuối cùng nhận ra không thể trốn thoát, vội rút viên thuốc độc trong miệng. Nhưng chưa kịp cắn nát, một bóng trắng vụt tới, chính là Tiêu Dật. Y điểm huyệt gã chỉ bằng một ngón tay.

Tên kia giận dữ đến mặt mũi đỏ bừng, nghiến răng chửi mắng:

“Bọn tiểu nhân gian trá bỉ ổi! Thục quốc của bọn ta sẽ không tha cho các ngươi! Lăng Y Nhiên! Ngươi tốt nhất đừng để rơi vào tay vương thượng của bọn ta!”

Lăng Y Nhiên vừa nghe tới đó đã nổi da gà, đầu óc nhanh chóng tự động dựng lên một loạt hình ảnh bi thảm: Bị đánh, bị tra khảo, bị treo ngược lên,...

Hắn vô thức rùng mình, không kìm được túm chặt lấy ống tay áo của Lăng Hách, nhỏ giọng run run:

“Hoàng huynh... ta không muốn bị... bị làm thành bánh bao nhân người.”

Lăng Hách liếc sang tên kia đang gào thét không ngừng, khẽ chau mày rồi ra hiệu một cái.

Tiêu Dật hiểu ý, vung đao lạnh lùng cắt ngang cổ gã như cắt cỏ. Máu phun ra như suối, gã đổ gục xuống không một tiếng động.

Lăng Hách quay sang, ánh mắt nửa đùa nửa thật, tay nhẹ nhàng vuốt lại vạt áo bị kéo nhăn:

“Tam đệ yên tâm, chỉ cần có trẫm ở đây, bọn họ sẽ không làm gì được ngươi. Nhưng nhớ theo sát trẫm, đừng lạc a~”

Lăng Y Nhiên lập tức gật đầu như gà mổ thóc, gương mặt nghiêm túc như đang lập quân lệnh trạng:

“Ta sẽ luôn bám chặt lấy hoàng huynh, một tấc cũng không rời!”