Xe ngựa lộc cộc lăn bánh trên con đường mòn vắng vẻ, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua cửa sổ xe. Bên trong khoang xe, không khí ấm áp hẳn so với cơn gió lạnh bên ngoài. Lăng Y Nhiên hơi co chân lại, tiện thể liếc nhìn người đối diện.
Lăng Hách vẫn giữ dáng vẻ nhàn tản như thường lệ, nằm nghiêng trên tấm nệm lông cừu mềm mại, đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi dài rợp bóng xuống gương mặt đẹp đến mức chẳng có từ nào tả nổi. Làn da trắng mịn tựa men sứ, ánh đèn dầu mờ nhạt càng khiến y như một bức họa hoàn mỹ. Cánh tay thon dài lười biếng chống lấy đầu. Dáng vẻ này, thật sự quá mức yêu nghiệt!
Lăng Y Nhiên nhìn không chớp mắt, trong đầu đột nhiên xuất hiện một câu:
"Thật đẹp a!"
Không ngờ hắn lại lỡ miệng nói ra.
Lăng Hách lập tức mở mắt, đôi con ngươi đen láy lóe lên một tia hứng thú, khóe môi nhếch thành một nụ cười tà mị.
“Đẹp sao?”
Lăng Y Nhiên hoàn toàn theo bản năng mà gật đầu:
“Rất đẹp.”
Nhìn thấy phản ứng ngốc nghếch của hắn, ý cười trong mắt Lăng Hách càng sâu hơn. Y khẽ nâng người dậy, ánh mắt hồ ly sáng quắc, giọng nói trêu chọc:
“Vậy thì xong việc này, tam đệ hãy về Lương quốc với trẫm. Hằng ngày ở bên cạnh trẫm thì sẽ được ngắm gương mặt này tùy thích.”
Lăng Y Nhiên: “...”
Khoan đã, sao đột nhiên lại thành thế này?!
Hắn cảm giác mặt mình nóng bừng lên, cười khan hai tiếng, lúng túng quay đi, giả vờ kéo lại tay áo. Lăng Hách đùa kiểu gì vậy, ai lại đi về Lương quốc chỉ để nhìn mặt y chứ!
----------
Xe ngựa dừng lại trước phủ trạch bỏ hoang.
Vừa mở cửa xe bước xuống, một luồng khí lạnh rợn người quét tới. Lăng Y Nhiên theo phản xạ rùng mình, vô thức nhích lại gần Lăng Hách.
Lăng Hách liếc hắn một cái, giọng điệu lười biếng:
“Vào thôi.”
Vừa bước qua cửa phụ, đập vào mắt bọn họ là cảnh tượng Lâm Cảnh Nghi bị trói chặt ở góc phòng. Quần áo y xộc xệch, gương mặt lấm lem, cả người có vẻ hơi chật vật.
Vừa nhìn thấy Lăng Y Nhiên, Lâm Cảnh Nghi lập tức giận dữ:
“Lăng Y Nhiên! Ngươi lại dám...”
Nhưng khi ánh mắt y rơi lên người Lăng Hách, vẻ mặt lập tức biến đổi thành ngạc nhiên:
“Lăng Hách? Là huynh sao? Sao huynh cũng ở đây? Chẳng lẽ... huynh cho người bắt ta sao? Huynh không biết ta là ai sao? Ta chính là đứa nhỏ trong lãnh cung năm đó!”
Lăng Hách hơi nheo mắt, khóe môi cong lên thành một nụ cười tà mị. Nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp nào, mà ngược lại, còn mang theo vẻ nguy hiểm đầy châm chọc.
“Thì sao?”
Giọng y trầm thấp, nhàn nhạt như đang kể một câu chuyện nhàm chán:
"Đáng lẽ trẫm sẽ không đυ.ng tới ngươi vì ân tình lúc nhỏ. Nhưng đáng tiếc..."
"Ngươi lại dám đυ.ng tới người của trẫm."
Lâm Cảnh Nghi trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Lăng Hách lại chậm rãi bước đến, cúi người xuống, thản nhiên lấy lại miếng ngọc bội mà y đã tặng cho Lâm Cảnh Nghi từ thuở nhỏ. Y xoay miếng ngọc trong tay, cười khẽ:
“Đã đến lúc vật về nguyên chủ rồi.”
Lăng Y Nhiên ở bên cạnh chứng kiến toàn bộ, hoàn toàn hóa đá.
Khoan đã! Không phải đại phản diện này yêu say đắm Lâm Cảnh Nghi sao?
Hắn vẫn luôn nghĩ, theo như nguyên tác thì Lăng Hách là người vì yêu mà sinh hận, vì một lời hứa thuở nhỏ mà ôm mối tình si. Giờ thì sao? Tình huống gì đây?
Tác giả lật kịch bản từ lúc nào mà hắn không biết?
Lâm Cảnh Nghi cũng sững sờ, ánh mắt run rẩy nhìn Lăng Hách.
“Huynh nói dối! Sao có thể như vậy được? Rõ ràng... rõ ràng huynh đã hứa với ta!”
Lăng Hách nhướn mày, giọng nói đầy châm chọc:
“Ngu ngốc.”
Lăng Y Nhiên: “...”
Không ổn rồi, Lăng Hách này nguy hiểm quá!
Hắn thật sự không đoán được bước tiếp theo của đại phản diện sẽ làm gì?