Một luồng kiếm khí mạnh mẽ bổ thẳng vào chỗ hắn đang đứng.
Lăng Y Nhiên nhanh chóng bật người nhảy sang một bên, trong lòng gào thét: Ba tên này quá khủng bố rồi!
Không chờ hắn phản ứng, Lâm Bác Văn đã lạnh lùng hạ lệnh:
“Bắt hắn.”
Lập tức, thủ hạ của Lâm Bác Văn từ ngoài lao vào, vây quanh Lăng Y Nhiên.
Hắn cắn răng, bất chấp việc có lộ ra việc mình có võ công hay không. Hắn nhanh chóng vận dụng toàn bộ khinh công, chạy!
Trạch Thiếu Nam hừ lạnh, lập tức đuổi theo:
“Muốn chạy?”
Sau lưng còn có Thượng Quan Nguyệt và Lâm Bác Văn cũng không chậm trễ, từng bước ép sát.
Lăng Y Nhiên chửi thề, vừa chạy vừa rút ra một lọ phấn độc Hiên Viên Cảnh trước khi đi đã để lại cho hắn, rải ra phía sau đám người đang đuổi theo.
Một làn khói nhạt bốc lên.
Trạch Thiếu Nam lập tức bịt mũi, khinh bỉ hét lên:
“Tên khốn này chơi trò hạ độc!”
Nhờ có làn khói này cản trở, Lăng Y Nhiên cuối cùng cũng có thể cắt đuôi bọn họ, hướng về phía khách điếm của Lăng Hách mà chạy!
----------
Khi Lăng Y Nhiên lao vào khách điếm, hắn lập tức chốt cửa lại, thở dốc như chó.
Hắn vừa quay đầu lại, liền chạm ngay vào ánh mắt sâu thẳm của Lăng Hách.
Lăng Hách ngồi sau bàn, tay cầm chén trà, chậm rãi thưởng thức.
Không nghĩ ngợi gì, hắn liền nhào thẳng tới ôm chân y, khóc lóc thảm thiết:
“Hoàng huynh, cứu ta! Nếu huynh giúp ta, ta nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp huynh suốt đời!”
Không khí trong phòng im lặng một thoáng.
Lăng Hách hơi cúi đầu, ánh mắt đen sâu thẳm, nhìn xuống kẻ đang ôm chân mình.
Một nụ cười tà mị nở trên môi y.
Bàn tay y khẽ nâng cằm Lăng Y Nhiên lên, giọng điệu chậm rãi mà nguy hiểm:
“Tam đệ, đây là ngươi nói nha.”
Lăng Y Nhiên nuốt nước bọt, đột nhiên có dự cảm không lành.
Lăng Hách không phải kẻ dễ tin, nhưng y luôn có tính thích trêu đùa kẻ khác, nhất là khi thấy Lăng Y Nhiên khổ sở thế này.
Y tựa lưng vào ghế, hờ hững hỏi:
“Ngươi gây ra chuyện gì, lại bị truy đuổi như chó nhà có tang thế này?”
Lăng Y Nhiên cắn răng kể sơ lược tình hình.
----------
Trong căn phòng rộng lớn được bài trí xa hoa, ánh nến bập bùng phản chiếu trên tấm bình phong khắc họa cảnh non sông. Lăng Hách lười biếng tựa người trên ghế dài, một tay nâng chén rượu, đôi mắt phượng khép hờ.
Sau khi nghe Lăng Y Nhiên kể xong, Lăng Hách nhẹ nhàng đặt chén rượu xuống bàn, nhướn mày nhìn hắn:
“Tam đệ, ngươi nói ngươi muốn bắt cóc Lâm Cảnh Nghi... là để sai người làm nhục y? Vì Thượng Quan Nguyệt thích y nên ngươi ghen ghét?”
Lăng Y Nhiên giật mình, nhíu mày thầm nghĩ: Ta có nói tới Thượng Quan Nguyệt sao?
Nhưng suy nghĩ lại, phân tích của Lăng Hách cũng không phải vô lý. Xét về tính cách nguyên chủ, đúng là rất hợp lý. Vì thế, hắn đành gật đầu xác nhận:
“Đúng vậy! Nhưng còn chưa hoàn thành, ta còn bị bọn họ đuổi gϊếŧ. Hoàng huynh, huynh phải giúp ta!”
Lăng Hách nghe vậy thì khẽ cười, nhưng ánh mắt lại chẳng hề có chút ôn nhu nào, ngược lại còn lạnh lẽo, sâu thẳm tựa vực thẳm không đáy:
“Vì tên đó mà ngươi bất chấp mọi thứ như vậy? Tốt lắm.”
Nói rồi, y kéo Lăng Y Nhiên đến sát mình hơn, hơi thở lạnh lẽo phả lên cổ hắn:
“Trẫm sẽ giúp ngươi. Sao trẫm có thể thấy chết mà không cứu? Nhưng tam đệ...”
Lăng Hách nghiêng đầu, ánh mắt nửa cười nửa không:
“Ngươi nhớ giữ lời hứa, sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì cho trẫm.”
Lăng Y Nhiên nuốt nước bọt, cảm giác không ổn nhưng vẫn trịnh trọng đáp:
“Hoàng huynh yên tâm! Ta hứa sẽ làm!”
Lăng Hách hài lòng, chậm rãi ngả người xuống chiếc ghế dài, tay chống đầu, nụ cười tà mị:
“Ở chỗ trẫm, bọn họ sẽ không dám đến gϊếŧ ngươi, chuyện đó ngươi cứ yên tâm. Còn về nhiệm vụ... trẫm sẽ giúp ngươi hoàn thành.”
Lăng Y Nhiên trừng mắt nhìn y:
“Hả?”
Không phải Lâm Cảnh Nghi là bạch nguyệt quang lúc nhỏ của đại phản diện sao? Theo lẽ thường, khi nghe có người muốn hãm hại y, Lăng Hách phải nổi trận lôi đình mới đúng. Vậy mà giờ không những không giận, còn tỏ ra vô cùng hào hứng giúp hắn?
Không đúng! Hoàn toàn không đúng!
Lăng Y Nhiên khẽ gọi hệ thống:
“Này, đây có thật sự là đại phản diện vì yêu Lâm Cảnh Nghi mà rơi vào kết cục nước mất nhà tan không?”
Hệ thống đáp chắc nịch:
[Ký chủ không cần nghi ngờ, y chính là đại phản diện Lăng Hách, hàng thật 100%.]
Lăng Y Nhiên:
“Vậy tại sao khi nghe nhiệm vụ liên quan tới Lâm Cảnh Nghi thì y không phản ứng gì, ngược lại còn hào hứng góp sức?”
Hệ thống:
[Việc này thì ta cũng không biết tại sao, nhưng xét thấy hiện giờ chưa có ảnh hưởng gì tới cốt truyện.]
Lăng Y Nhiên: “…”
Hắn vẫn đang trầm tư thì giọng Lăng Hách chậm rãi vang lên, mang theo chút trêu chọc:
“Sao? Chẳng lẽ tam đệ không cần ta giúp?”
Lăng Y Nhiên giật mình, lập tức phản ứng:
“Không hề! Ta cầu còn không được! Vậy hoàng huynh định làm thế nào?”
Lăng Hách nhếch môi, ánh mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, toát ra chút yêu mị và tà khí:
“Trẫm tự có cách. Đêm nay ngươi cứ chờ mà xem đi.”
Sao tự nhiên hắn có cảm giác nguy hiểm thế này!