Chương 46: Bắt cóc Lâm Cảnh Nghi (3)

Một cơn gió lạnh ập vào.

Lâm Bác Văn bước vào đầu tiên, vạt áo trắng phần phật trong gió, đôi mắt băng lãnh như muốn gϊếŧ người.

Ngay sau đó, Thượng Quan Nguyệt cũng thong thả tiến vào, dáng vẻ ung dung nhưng trong mắt lại ánh lên tia nguy hiểm.

Cuối cùng là Trạch Thiếu Nam, kẻ không nói hai lời, lập tức rút kiếm ra:

“Khốn kiếp! Ngươi dám động vào Cảnh Nghi?”

Lăng Y Nhiên nuốt nước bọt, vội vàng lùi lại:

“Chờ đã, nghe ta giải thích đã!”

Trạch Thiếu Nam không thèm nghe, vung kiếm chém thẳng xuống.

Lăng Y Nhiên hoảng hồn né sang một bên, vừa chạy vừa hét:

“Ta chưa làm gì y hết! Ta chỉ muốn...”

Giọng nói lạnh lẽo của Lâm Bác Văn vang lên:

“Muốn chết?”

Lăng Y Nhiên rùng mình.

Hắn cảm thấy mình hình như đào hố hơi sâu rồi. Giờ hắn quay xe còn kịp không.

Thượng Quan Nguyệt lắc đầu cười, nhưng ánh mắt lại nguy hiểm vô cùng:

“Lăng huynh, lần này ngươi tính toán không chu toàn rồi.”

Lăng Y Nhiên: “...”

Hắn có cảm giác mình mới là người bị bắt cóc thì đúng hơn. Bọn họ quá đáng sợ!

Hắn quay sang định nói với Mặc Lâm nhanh ra hiệu cho thuộc hạ cậu ra tay, nhưng bên cạnh lại trống không, Mặc Lâm đã chạy từ lúc nào không hay, đám thuộc hạ của cậu cũng biến mất không còn một ai.

Lăng Y Nhiên nghiến răng mắng khẽ:

“Tiểu tử thúi, ngươi được lắm, đợi ta thoát được ngươi chết với ta.”

Còn Lâm Cảnh Nghi?

Y bình thản ngồi đó, khóe môi khẽ cong, ánh mắt mang theo ý cười như đang thưởng thức một vở kịch hay.

Bị ba vị đại lão bức đến góc tường, Lăng Y Nhiên thật sự muốn chửi thề.

Hắn chưa kịp làm gì, thậm chí chỉ mới chạm nhẹ vào Lâm Cảnh Nghi, ba người này đã lập tức kéo tới như thần binh thiên tướng. Hệ thống chết tiệt, nhiệm vụ kiểu gì mà vừa ra tay đã bị vây công thế này?

Bây giờ phải làm sao? Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, hắn không biết hệ thống sẽ trừng phạt hắn thế nào, nhưng nếu tiếp tục trì hoãn, chắc chắn mấy người kia sẽ chém hắn ra thành trăm mảnh.

Lăng Y Nhiên đảo mắt thật nhanh.

Hắn lập tức quay sang Lâm Cảnh Nghi, vươn tay bóp cằm y, cố tình ra vẻ bỉ ổi, hạ giọng khẽ nói:

“Lâm Cảnh Nghi, không phải ngươi rất thích nam nhân sao, có rất nhiều ngươi quay quanh ngươi, tại sao ngươi lại còn muốn giành Thượng Quan Nguyệt với ta!”

Giọng hắn nghe cực kỳ thâm tình, đầy ẩn nhẫn cùng đau khổ.

Lâm Cảnh Nghi: “???”

Lúc này, Thượng Quan Nguyệt lập tức tiến lên, ánh mắt còn lạnh hơn băng giá:

“Lăng Y Nhiên, buông tay.”

Hắn vờ như không nghe thấy, cúi xuống kề sát tai Lâm Cảnh Nghi, khẽ thở nhẹ một hơi:

“Ngươi thích nam nhân như vậy, ngay cả trong yến tiệc đêm qua ngươi không ngại cùng Trạch Thiếu Nam lăn lộn ngay trong cung, ngươi là không sợ Thượng Quan Nguyệt phát hiện?”

Lâm Cảnh Nghi rùng mình nghĩ: Tại sao hắn lại biết chuyện đêm qua?

Lăng Y Nhiên hỏi hệ thống:

"Đã có đυ.ng chạm da thịt. Cũng đã uy hϊếp y. Nhiệm vụ tính hay chưa?"

Hệ thống im lặng.

Chưa đủ.

Lăng Y Nhiên tức đến nghiến răng, trực tiếp giơ tay kéo áo Lâm Cảnh Nghi xuống một chút, lộ ra bờ vai trắng nõn.

Hệ thống: [Tiến độ nhiệm vụ: 80%.]

Còn chưa đủ nữa hả???

Nhưng hắn không có thời gian than trời, bởi vì lúc này, Trạch Thiếu Nam đã thực sự nổi điên, giơ kiếm chém tới!