Chương 44: Bắt cóc Lâm Cảnh Nghi (1)

Lăng Y Nhiên ngồi trong gian phòng trọ, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt, quạt giấy trong tay khẽ phe phẩy. Mặc Lâm đứng bên cạnh, hai tay khoanh trước ngực, mặt không chút biểu cảm.

Cậu nghi hoặc hỏi:

“Ngươi chắc chắn muốn làm chuyện này?”

Lăng Y Nhiên đặt quạt xuống bàn, nghiêm túc gật đầu:

“Đương nhiên! Lâm Cảnh Nghi bề ngoài như hoa như ngọc, có thể khiến bao nam nhân vì y mà điên cuồng. Tối qua ở hoa viên trong cung ngươi cũng thấy rồi đấy. Nếu ta nắm được y trong tay, vừa giúp ta hoàn thành nhiệm vụ của mình, vừa giúp ngươi... ngươi hiểu mà?”

Mặc Lâm vẻ mặt nghi ngờ hỏi:

“Hiểu gì? Là ý gì?”

Lăng Y Nhiên cười không phúc hậu, đưa tay choàng vai của cậu, nói nhỏ:

“Tối qua ngươi nói ngươi thích nam nhân, lúc xem trộm Lâm Cảnh Nghi làm việc đó ta thấy ngươi xem rõ chăm chú, ngươi không phải là có ý đó với y sao? Còn che giấu hả?”

Mặc Lâm khó tin, lắp bắp hỏi lại:

“Tối qua khi ta say ta nói với ngươi ta thích nam nhân!”

Hắn gật đầu bồi thêm một câu chí mạng:

“Cả Kim quốc đều đang biết biểu đệ của Tam vương gia Lương quốc, là ngươi thích nam nhân a~”

Vẻ mặt của cậu như thể để ta chết đi, ta còn sống trên đời này chi nữa.

Lăng Y Nhiên lại đâm thêm một nhát dao:

“Haizz, việc thích nữ nhân hay nam nhân cũng không sao cả, vừa hay Lâm Cảnh Nghi là người ngươi thích, ta sẽ giúp ngươi một tay, đừng khách sáo.”

Mặc Lâm nhướn mày:

“Ta có nói ta thích y sao, hơn nữa ngươi có chắc là vì ta không, hay vì nhiệm vụ bí mật gì đó của ngươi?”

“Với lại ngươi muốn trả đũa ta việc tối qua phải không?”

Lăng Y Nhiên hắng giọng, vờ như không nghe thấy câu hỏi đó:

“Tóm lại, kế hoạch là vậy. Ngươi có thể điều động thuộc hạ của sư phụ ngươi giúp ta không?”

Mặc Lâm cau mày, vẫn muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Lăng Y Nhiên, cậu chỉ có thể thở dài:

“Thật là... nếu sư phụ biết, e là sẽ lột da ta mất.”

Cậu lại bồi thêm một câu:

“Lăng Y Nhiên ngươi nghe rõ đây, ta không thề thích tên ẻo lả mặt trắng Lâm Cảnh Nghi gì đó, đừng có mà đoán xằng đoán bậy, coi chừng ta kêu sư phụ xử đẹp ngươi.”

----------

Đêm hôm đó, khi hoàng cung chìm vào màn đêm tĩnh mịch, một bóng đen lặng lẽ lẻn vào tẩm cung của Lâm Cảnh Nghi.

Lâm Cảnh Nghi vừa thay áo ngủ, mái tóc đen dài buông rũ trên vai, dáng vẻ mơ màng chưa hoàn toàn tỉnh táo. Đột nhiên, y cảm thấy có gì đó bất thường.

“Ngươi là ai...”

Câu nói còn chưa dứt, một luồng khí mạnh mẽ đã đánh tới. Lâm Cảnh Nghi chỉ kịp thấy bóng tối ập xuống, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức.

Bên ngoài, Lăng Y Nhiên đứng chờ, khi thấy thuộc hạ mang người ra, hắn nhếch môi cười đắc ý.

“Tốt! Mang y ra ngoài thành.”