Cuối cùng, Lăng Y Nhiên phải tự mình vác Mặc Lâm đi, vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi:
“Lần sau cấm ngươi đυ.ng vào rượu! Ngươi mà say nữa là ta cho ngươi ngủ luôn ngoài chuồng ngựa!”
Mặc Lâm không biết trời đất gì, chỉ vô tư ôm cổ hắn, miệng lảm nhảm vô nghĩa.
Cả yến tiệc đều nhìn theo với ánh mắt phức tạp.
Có người hơi tiếc nuối:
“Không ngờ Tam vương gia lại có nhân duyên tốt đến vậy.”
Có người hơi ghen tị:
“Tên biểu đệ kia... cũng quá may mắn đi!”
Còn Thượng Quan Nguyệt, y chỉ nhàn nhạt nhấp một ngụm rượu, đôi mắt ẩn chứa một tia suy tư khó đoán.
----------
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên cao, Lăng Y Nhiên đã dậy rất sớm, tinh thần vô cùng phấn chấn. Hắn nhanh chóng mặc một bộ y phục đơn giản, mặt mày hớn hở kéo Mặc Lâm rời khỏi hoàng cung.
Mặc Lâm, người còn chưa tỉnh ngủ, bị lôi đi xềnh xệch, mắt nhắm mắt mở, vừa đi vừa lẩm bẩm than thở:
“Ngươi bị bệnh à? Sáng sớm kéo ta đi làm cái gì chứ. Ta còn chưa ngủ đủ.”
Lăng Y Nhiên lờ đi, hưng phấn kéo cậu đi khắp phố phường, ăn uống thỏa thích, mua sắm không ngừng tay.
Mặc Lâm từ trạng thái buồn ngủ chuyển thành trạng thái há hốc mồm, mắt nhìn Lăng Y Nhiên vung tiền như nước, không khỏi lắc đầu cảm thán:
“Ngươi tiêu tiền cũng thật không run tay chút nào!”
Lăng Y Nhiên tỉnh bơ:
“Tiền có thể giải quyết vấn đề, vậy thì ta cần gì phải keo kiệt? Hơn nữa biết khi nào mới lại có cơ hội tới Kim quốc, nhân cơ hội này ta phải ăn chơi thỏa thích.”
Mặc Lâm gật gù:
“Nói cũng đúng, nhưng hình như túi tiền ngươi đang cầm của ta thì phải?”
Lăng Y Nhiên khựng lại một chút, sau đó cười khan:
“Khụ khụ, chắc do ngươi chưa tỉnh rượu nên nhìn nhầm rồi.”
Lăng Y Nhiên trong lòng thì cười to: Tiểu tử ngươi đáng đời, tối qua uống say quậy trong yến tiệc còn bắt ta vác xác ngươi về tới phòng, đây là thù lao thôi, hahaha!!!
----------
Sau khi dạo quanh thành một vòng, ăn uống no nê, cả hai ngồi xuống một tửu lâu, tận hưởng không khí nhàn nhã, nhìn ra phố xá bên ngoài.
Bỗng nhiên, Lăng Y Nhiên chống cằm, bâng quơ hỏi:
“Sư phụ ngươi đi rồi, có để lại thuộc hạ nào ở đây cho ngươi không?”
Mặc Lâm nheo mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy cảnh giác:
“Ngươi hỏi làm gì?”
Lăng Y Nhiên mỉm cười đầy bí ẩn:
“Mượn người.”
Mặc Lâm nhướn mày:
“Mượn người?”
Lăng Y Nhiên gật đầu chắc nịch:
“Đúng, mượn người làm phi vụ.”
Mặc Lâm không thèm nghĩ ngợi, lắc đầu ngay lập tức:
“Không được.”
Lăng Y Nhiên không cam lòng, nhìn cậu với ánh mắt dụ dỗ:
“Ngươi chưa biết ta muốn làm gì mà đã từ chối rồi.”
Mặc Lâm thản nhiên nhấp một ngụm trà, dửng dưng đáp:
“Không cần biết ngươi làm gì, không là không. Sư phụ mà biết ta tự điều động người để làm chuyện xấu giúp ngươi, người không xử ta mới lạ!”
Lăng Y Nhiên há hốc mồm, vẻ mặt đầy oan ức:
“Sao ngươi nghĩ ta lại làm chuyện xấu?”
Mặc Lâm bình tĩnh chỉ vào mặt hắn:
“Trên mặt ngươi hiện rõ rành rành dòng chữ: Ta đang làm chuyện xấu.”
Lăng Y Nhiên: “...”
Không phục! Tuyệt đối không phục! Tuy là hắn có ý định xấu xa thật.
Thế là, hắn dùng hết mọi cách từ dụ dỗ đến năn nỉ, từ ca ngợi đến than thở, từ đánh lạc hướng đến diễn kịch bi thương, cuối cùng cũng khiến Mặc Lâm không chịu nổi mà gật đầu đồng ý.
Lăng Y Nhiên đắc ý vỗ vai cậu, cười như hồ ly:
“Quyết định vậy đi! Chúng ta làm một phi vụ lớn!”
Mặc Lâm thở dài, cảm thấy bản thân đang bị lôi vào vũng nước đυ.c.