Chương 36: Thiệp mời tham dự yến tiệc

Lăng Y Nhiên vừa trở về phủ, còn chưa kịp ngồi xuống nhấp một ngụm trà thì một tiểu cung nữ đã vội vã bước vào, cúi đầu thi lễ rồi cung kính bẩm báo:

“Tam vương gia, Hoàng thượng có gửi thiệp mời. Tối nay, mời ngài đến tham dự yến tiệc trong cung.”

Mặc Lâm nhanh nhảu bước lên trước, cầm lấy tấm thiệp mời, lật trước lật sau ngắm nghía như thể lần đầu tiên nhìn thấy loại thiệp kiểu này. Cậu nhướng mày, thổi nhẹ một hơi vào mép thiệp, lầm bầm:

“Tấm thiệp này thơm thật. Người có tiền có khác, quả nhiên có đầu tư.”

Lăng Y Nhiên không để tâm đến hành động nghịch ngợm của Mặc Lâm, khẽ nhíu mày, giọng điệu đầy nghi hoặc:

“Ngươi có biết đây là yến tiệc gì không?”

Tiểu cung nữ cúi đầu, đáp:

“Bẩm Tam vương gia, hôm nay là lễ mừng sinh thần của Thái hậu ạ.”

Nghe vậy, Lăng Y Nhiên khẽ ngước mày, đưa mắt liếc qua Mặc Lâm, kẻ vẫn đang chơi đùa với tấm thiệp như quên cả trời đất. Hắn phất tay cho cung nữ lui ra, ánh mắt thoáng hiện lên một tia suy tư.

----------

Tối đến, Lăng Y Nhiên đang tản bước thong thả hướng về phía yến tiệc, vừa đi vừa nhàn nhã ngắm khung cảnh của hoàng cung Kim quốc. Mặc Lâm bên cạnh khẽ đưa mắt nhìn Lăng Y Nhiên.

Hắn tối nay khoác lên mình một bộ y phục đỏ thẫm, màu sắc kiêu hãnh như một đóa hồng y diễm lệ giữa đêm tối. Lớp ngoài là áo trường bào gấm dệt kim tuyến, từng đường chỉ ánh lên sắc vàng nhạt dưới ánh đèn l*иg dọc đường. Lớp trong là áo giao lĩnh cổ tròn màu đen huyền, mang đến khí chất cao quý.

Đai lưng khảm ngọc phỉ thúy, buộc chặt vòng eo thon gọn, phía dưới tà áo rủ dài, mỗi bước đi như nước chảy mây trôi, vừa nhẹ nhàng vừa cao ngạo. Trên mái tóc dài đen nhánh, một cây trâm ngọc bích cài gọn, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, mịn màng như men sứ.

Gương mặt hắn là kiệt tác tinh tế của tạo hóa. Đường nét hài hòa, sắc sảo nhưng không quá mức lạnh lùng, khóe môi mỏng tựa như lúc nào cũng hàm chứa nụ cười nhàn nhạt đầy ý vị. Nhưng điểm thu hút nhất chính là đôi mắt.

Hắn có một đôi mắt đào hoa trời sinh, đuôi mắt hơi dài, khi cười lên khóe mắt cong cong, tựa như ẩn chứa muôn vàn phong tình. Ánh mắt hắn trong suốt như giọt nước sương sớm, khi cười đôi mắt ấy sáng rực như vì sao trên bầu trời đêm.

Khi hắn trêu đùa, ánh mắt lại vừa vô tư lại vừa gian xảo, như một con cáo nhỏ tinh ranh.

Thế nhưng Mặc Lâm lại thấy được sâu trong đáy mắt ấy, đôi lúc lại ánh lên một tia cô độc mà không ai hay biết. Như một lớp sương mờ thoáng qua, rồi nhanh chóng bị nụ cười vô tâm vô phế che lấp.

Mặc Lâm đi phía sau không nhịn được lầm bầm:

“Chậc, bộ dạng này mà vào yến tiệc thì đám phi tần trong cung có mà mê mẩn hết cả.”

Lăng Y Nhiên không buồn đáp lại, chỉ lười biếng kéo nhẹ cổ áo, tiếp tục tiến về phía trước.