Lăng Y Nhiên bị Hiên Viên Cảnh lôi xềnh xệch vào khách điếm như một con mèo bị túm gáy.
Hắn nghiến răng, trong lòng điên cuồng mắng chửi: Ta dù gì cũng là vương gia, ngươi có thể cho ta một chút tôn nghiêm không?
Nhưng ngoài mặt vẫn phải duy trì dáng vẻ đoan trang, giả vờ như mình bước vào đây một cách chủ động.
Vừa vào phòng, hắn lập tức bắt gặp một thiếu niên tầm mười lăm, mười sáu tuổi.
Thiếu niên y phục vàng nhạt, viền áo thêu hoa văn bằng chỉ vàng, tuy kiểu dáng tinh tế nhưng vẫn có nét hoạt bát.
Khuôn mặt cậu ta trẻ con, đôi mắt to tròn sáng rực đầy tinh quái. Đôi môi đỏ thắm, làn da trắng hồng, mũi cao nhỏ nhắn, mái tóc đen buộc lơi bằng một dải lụa vàng.
Tổng thể trông như một tiểu thiếu gia nhà quyền quý vừa đáng yêu vừa ranh mãnh, chỉ thiếu mỗi cái đuôi cáo vẫy vẫy phía sau.
Thiếu niên thấy Hiên Viên Cảnh liền vui vẻ nhào tới, ánh mắt lấp lánh như chó con thấy chủ:
“Sư phụ! Người về rồi! Làm ta lo lắng chết đi được!”
Hiên Viên Cảnh thản nhiên đáp:
“Không có gì, ta chỉ ra ngoài một chút.”
Sau đó y liếc sang Lăng Y Nhiên, hờ hững giới thiệu:
“Mặc Lâm, đây là Tam vương gia của Lương quốc, Lăng Y Nhiên.”
Mặc Lâm quay sang nhìn thật lâu Lăng Y Nhiên , bỗng vỗ đùi một cái, vẻ mặt đắc ý như mới nhớ ra điều gì đó quan trọng:
“A a! Người này ta biết! Đây không phải Tam vương gia ham mê tửu sắc, vô dụng, chỉ được cái vỏ ngoài hào nhoáng, bên trong thì rỗng toét đây sao? Hân hạnh, hân hạnh!”
Nói xong, cậu ta còn vỗ vai Lăng Y Nhiên bùm bụp, vỗ đến mức hắn muốn bay cả tim gan phèo phổi ra ngoài.
Lăng Y Nhiên: “...”
Thế nhưng, hắn vẫn tươi cười đáp lại, bộ dáng như thể người bị chê bai, khinh bỉ không phải là hắn:
“Mặc Lâm công tử quá khen rồi.”
Hiên Viên Cảnh và Mặc Lâm đồng thời nhìn hắn, trong lòng đều có chung một suy nghĩ:
Tên này... cũng mặt dày thật.
Hiên Viên Cảnh nhàn nhã uống trà, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn:
“Hôm nay ta mời Tam vương gia tới đây là vì có một việc muốn nhờ ngươi giúp.”
Lăng Y Nhiên vừa nghe liền cảnh giác.
Không cần biết việc gì, hắn cũng muốn từ chối!
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, Hiên Viên Cảnh đã tiếp tục nói, không cho hắn có cơ hội phản kháng:
“Cũng không phải việc gì quan trọng. Mấy ngày nữa ta có việc cần làm, muốn nhờ Tam vương gia giữ Mặc Lâm ở lại vài hôm, nhân tiện cũng có thể bảo vệ ngươi.”
Lăng Y Nhiên trong lòng điên cuồng khinh bỉ: Ngươi coi ta là trông trẻ hả? Mà nhìn bộ dáng cậu ta... là ta trông chừng cậu ta, hay cậu ta trông chừng ta?
Hắn há miệng định phản đối, nhưng Hiên Viên Cảnh lại bình tĩnh bổ sung một câu chí mạng:
“Sắp tới ngày rằm rồi, ta sẽ cố gắng tranh thủ về sớm nhất có thể.”
Lăng Y Nhiên nghe đến đây, đồng tử co rút, sống lưng lạnh toát.
Hắn gào thét trong lòng: Hiên Viên Cảnh... y rõ ràng đang uy hϊếp ta! Khốn kiếp!
Nhưng ngoài mặt hắn vẫn tươi cười đáp:
“Hiên Viên các chủ yên tâm làm việc của mình đi. Ta sẽ chăm sóc thật tốt tiểu Lâm công tử nha~”
Hiên Viên Cảnh hơi nhếch môi, giọng nhàn nhạt:
“Vậy thì cảm tạ Tam vương gia.”
Lăng Y Nhiên cảm thấy trong lời nói này có chút trào phúng.
----------
Sáng hôm sau, Lăng Y Nhiên tỉnh dậy, xuống lầu đã không thấy Hiên Viên Cảnh đâu.
Chỉ thấy Mặc Lâm ngồi cúi đầu ăn uống nhiệt tình, miệng đầy thịt, hai tay bận rộn gắp liên tục.
Hắn ngồi đối diện cậu ta, hỏi:
“Sư phụ ngươi đã đi rồi sao?”
Mặc Lâm nuốt xong miếng thịt, nhanh nhảu đáp:
“Đi rồi! Người kêu ta ở lại chờ ngươi dậy rồi cùng về cung.”
Lăng Y Nhiên gõ gõ tay xuống bàn, nhướn mày hỏi:
“Này, rốt cuộc y có mưu đồ gì? Tại sao lại để ngươi vào cung cùng ta?”
Mặc Lâm nhìn hắn, chậm rãi nhai tiếp một miếng thịt, không trả lời.
Nhưng ánh mắt cậu ta tràn đầy khinh bỉ, như thể đang nói:
Ngươi nghĩ ta sẽ ngu ngốc nói cho ngươi biết sao?
Lăng Y Nhiên: “...”
Hắn cảm thấy ngày tháng sau này chắc chắn không yên ổn rồi!