Chương 33: Tâm trạng kỳ lạ

Lăng Y Nhiên chậm rãi mở lời:

“Hoàng huynh, huynh tại sao lại tới Kim quốc? Có công vụ sao?”

Lúc này, Lăng Hách khẽ đưa mắt qua, nhìn hắn thật lâu mà không trả lời ngay.

Ánh mắt y sâu thẳm, như đang suy xét điều gì.

Lăng Y Nhiên bị nhìn đến mức đứng ngồi không yên, không biết mình đã phạm phải lỗi lầm gì hay sao.

Một lát sau, Lăng Hách khẽ cười, nụ cười vừa quyến rũ vừa nguy hiểm:

“Vì trẫm quá nhớ thương tam đệ. Ngươi chạy tới đây mà không nói với trẫm một tiếng, trẫm vô cùng lo lắng, ngày đêm gấp rút tới đây để tìm ngươi.”

Lăng Y Nhiên: “...”

Giọng điệu này...

Không cần đoán cũng biết y đang ám chỉ chuyện hắn tự ý đi mà không thông báo một tiếng.

Là đang chê đầu hắn vẫn còn trên cổ sao?

Hắn liền nở nụ cười nịnh nọt:

“Thần đệ cũng vô cùng thương nhớ hoàng huynh! Ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong sớm ngày được về bên cạnh huynh. Nhưng mà... Thượng Quan Nguyệt lại quá nhiệt tình mời ta đến Kim quốc, ta cũng không tiện từ chối.”

Lăng Hách khẽ nhướn mày, ngón tay thon dài cầm chén rượu khẽ xoay nhẹ, hờ hững đáp:

“Vậy sao? Nhưng trẫm nghe nói là do tam đệ sống chết đòi đi theo y?”

Lăng Y Nhiên: “...”

Hắn cười khan, đưa tay lau mồ hôi trên trán, mặc dù trên trán chẳng có giọt mồ hôi nào:

“Có sao? Hoàng huynh đừng nghe người khác đồn bậy, hahaha...”

Lăng Hách nhìn hắn, khóe môi hơi cong lên, ý cười không rõ.

Bầu không khí đột nhiên có gì đó hơi đáng sợ.

Qua một lúc lâu, đến nỗi hắn nghĩ rằng Lăng Hách đã quên luôn hắn còn ở đây thì đột nhiên Lăng Hách nhìn Lăng Y Nhiên, ánh mắt đầy ý vị sâu xa, khóe môi mang theo một nụ cười nhàn nhạt, nhẹ giọng nói:

“Nếu có việc gì, cứ tới đây tìm trẫm.”

Lăng Y Nhiên nghe vậy hơi bất ngờ nhưng sau đó thì mắt sáng rỡ, vui mừng hỏi lại:

“Bất cứ việc gì sao?”

Lăng Hách khẽ cười, giọng nói ôn nhu nhưng lại có phần nguy hiểm ẩn giấu:

“Đương nhiên... nếu tam đệ cảm thấy buồn chán, cũng có thể đến đây tìm trẫm bất cứ lúc nào ngươi muốn.”

Lăng Y Nhiên: “...”

Nhưng hắn hoàn toàn không để tâm câu cuối của y, chỉ cảm thấy phấn khích như vớ được bảo bối.

Lỡ đâu sau này khi làm nhiệm vụ mà bị Thượng Quan Nguyệt cho người truy sát, chẳng phải hắn có thể chạy tới đây cầu cứu sao?

Hắn nhanh chóng thu hoạch được một cái đùi vàng, tâm trạng liền tốt hẳn lên!

Sau khi ăn uống một bữa no say, uống hết hai vò rượu với Lăng Hách, Lăng Y Nhiên vui vẻ rời đi.