Chương 32: Gặp người quen

Sau khi xác định bản thân tạm thời không làm gì được, Lăng Y Nhiên chỉ có thể chấp nhận hiện thực cay đắng.

Hắn bước đi vô định trên phố, cố gắng tìm cách điều chỉnh tâm trạng.

Lăng Y Nhiên đang bước đi trên phố thì đột nhiên khựng lại.

Hắn vừa thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc trên tầng hai của một tửu lầu lớn. Nheo mắt nhìn lên, hắn thấy cửa sổ một căn phòng đang mở, gió nhẹ thổi tung lớp rèm lụa mỏng.

Bên trong, một nam nhân y phục màu tím đang nhàn nhã nâng chén rượu.

Nửa khuôn mặt y ẩn trong bóng tối, nhưng đôi mắt phượng giảo hoạt, ánh sáng như hồ ly ranh mãnh.

Lăng Hách.

Vẻ ngoài của y như yêu nghiệt giáng trần, mỗi động tác đều toát ra khí chất quyến rũ nhưng đầy nguy hiểm.

Y phục tím thẫm, chất liệu gấm thượng hạng, tay áo rộng thướt tha, cổ áo hơi mở, lộ ra xương quai xanh tinh xảo cùng làn da trắng hơn tuyết.

Tóc dài đen nhánh, được buộc hờ hững bằng một sợi ngọc đai, vài lọn tóc buông lơi càng làm tăng thêm nét phong tình.

Chỉ một ánh mắt của y cũng có thể khiến người ta cảm thấy bản thân vừa bị nhìn thấu tâm can.

Lăng Y Nhiên ngoài ý muốn không biết tại sao Lăng Hách lại ở đây, nhưng trong lòng hắn đã vui như điên.

Hắn nhìn thấy cái đùi vàng của mình rồi!

Chẳng phải đại phản diện này là người hắn có thể ôm chặt để giữ mạng sao?

Ngay khi hắn đang định lao vào tửu lầu tìm Lăng Hách để nịnh nọt, trong đầu bỗng vang lên tiếng cảnh báo của hệ thống:

[Cảnh báo! Xét thấy suy nghĩ của ký chủ đang bị OOC, yêu cầu ký chủ không nên thử nghiệm.]

Lăng Y Nhiên nghiến răng:

“Ai nói tao đang vi phạm quy tắc? Không phải theo nguyên tác, dù ký chủ có ghen ghét vị hoàng huynh của mình nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ hòa thuận, nịnh bợ y sao? Tao chỉ làm theo nguyên tác!”

Hệ thống: "..."

Thấy hệ thống im lặng, không biết phản bác thế nào, Lăng Y Nhiên thầm cười trong bụng.

Muốn đấu với ông? Ngươi còn non lắm!

Nghĩ xong, hắn không chần chừ nữa, vèo một cái chạy vào tửu lầu.

Nhớ lại vị trí căn phòng của Lăng Hách, hắn nhanh chóng lao tới tầng hai, dừng lại trước một căn phòng, rồi gõ cửa một cách lịch sự.

Bên trong, một giọng nói trầm ấm, vừa lười nhác vừa quyến rũ vọng ra:

“Vào đi.”

Lăng Y Nhiên bước vào, vừa vào liền thấy Lăng Hách đang tựa lưng vào cạnh cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài.

Gió nhẹ thổi qua, vạt áo y hơi bay lên, tăng thêm vẻ tuấn mỹ bức người. Lăng Hách sở hữu một đôi mắt phượng đẹp đến kinh tâm động phách, đuôi mắt hơi cong lên, mỗi khi y cười nhẹ, nơi khóe mắt liền thấp thoáng nét tà khí nguy hiểm. Ánh mắt y vừa như trêu đùa, lại vừa như dò xét, tựa như một con rắn độc âm thầm quan sát con mồi, chờ đợi thời cơ thích hợp để ra tay.

Sâu trong đôi mắt ấy, ẩn giấu một thứ gì đó rất khó nắm bắt, vừa quyến rũ lại vừa đáng sợ, khiến người ta muốn nhìn sâu hơn nhưng lại e sợ nếu lún quá sâu, bản thân sẽ không thể thoát ra.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy lại khiến cho Lăng Y Nhiên lại cảm thấy vô cùng an tâm.

Dù sắp phải làm nhiệm vụ nguy hiểm hay bị hạ cổ trùng trong người, hắn cũng không còn cảm thấy đáng sợ cho lắm.

Có một nhân vật phản diện mạnh mẽ bên cạnh, cảm giác đúng là khác hẳn!