Sau một đêm dài mất ngủ, Lăng Y Nhiên lê thân thể xuống lầu với cặp mắt hơi xanh đen, dáng vẻ có chút rũ rượi. Hắn cảm thấy mình chưa bị cổ trùng hành hạ thì đã sắp chết vì mất ngủ trước rồi.
Bên dưới, bầu không khí trong khách điếm vô cùng nhộn nhịp, mọi người vừa ăn sáng vừa chuẩn bị lên đường. Thượng Quan Nguyệt ngồi bên bàn, thấy Lăng Y Nhiên bước xuống liền nhướn mày, giọng điệu ôn hòa mang theo chút quan tâm:
“Lăng huynh, đêm qua ngủ không ngon sao?”
Lăng Y Nhiên trong lòng đau khổ vì bị hạ độc nhưng vẫn phải duy trì phong cách của nguyên chủ “Lăng Y Nhiên”.
Hắn lập tức nở nụ cười, ánh mắt lấp lánh như sao trời, tỏ ra phấn khởi:
“Đa tạ Thượng Quan huynh quan tâm. Chỉ là ta đang mong ngóng đặt chân đến Kim quốc, quá phấn khởi nên không ngủ được.”
Không khí trong khách điếm như khựng lại vài giây.
Mọi người: “...”
Mọi người nhìn hắn, ánh mắt chứa đầy sự nghi hoặc. Bọn họ nhìn thấy gương mặt hắn xanh xao, hốc mắt trũng xuống vì thiếu ngủ, vẻ mặt có chút um ám, không thấy phấn khởi chỗ nào.
Quá giả tạo! Quá nịnh hót! Nghe mà nổi da gà!
Thượng Quan Nguyệt nhìn hắn, khóe môi hơi cong lên, giọng điệu mang theo chút ý cười:
“Ta lại không biết Lăng huynh mong chờ đến vậy.”
Y cũng không vạch trần mà chỉ nhàn nhạt nói tiếp:
“Lăng huynh ăn sáng đi, sau đó chúng ta lên đường.”
Lăng Y Nhiên cười cười gật đầu, nhưng trong lòng chỉ muốn nằm vật ra bàn than khóc.
----------
Đoàn người đi suốt nhiều ngày, cuối cùng cũng sắp đến biên giới Kim quốc.
Thế nhưng, đúng lúc này, đoàn xe bất ngờ dừng lại.
Một tên thị vệ vội vã chạy lên bẩm báo:
“Hoàng Thượng! Phía trước có bẫy phục kích!”
Không khí lập tức căng thẳng, tất cả mọi người đều đề cao cảnh giác.
Lăng Y Nhiên ngồi trong xe ngựa, trán giật giật: Lại là thích khách?
Hắn còn chưa kịp suy nghĩ thì đột nhiên.
“Vèo! Vèo! Vèo!”
Hàng loạt hỏa tiễn từ trên vách núi lao xuống!
Tiếng nổ vang trời!
Xe ngựa lảo đảo khiến Lăng Y Nhiên suýt lăn ra ngoài. Hắn chỉ có thể cố bám chặt lấy, bị quăng qua quăng lại trong xe như một bao tải.
Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ: Ta còn chưa bị độc phát tán thất khiếu chảy máu mà chết thì đã bị đám thích khách cứ dăm ba ngày lại xuất hiện một lần gϊếŧ rồi! Không biết vị huynh đài nào cố chấp với mạng của Thượng Quan Nguyệt như vậy! Không lẽ là Hiên Viên Cảnh?
Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm loảng xoảng, tiếng hét, tiếng gào thét vang vọng.
Một lúc sau, không gian dần yên tĩnh trở lại.
Lăng Y Nhiên cẩn thận nhấc một góc màn xe lên, thấy thích khách đã bị thuộc hạ của Thượng Quan Nguyệt tiêu diệt sạch sẽ.
Hắn thở phào một hơi, vừa định xuống xe thì ánh mắt vô tình quét qua một góc nào đó.
Lâm Cảnh Nghi đang ngồi bệt trên đất, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt rưng rưng, còn Thượng Quan Nguyệt thì đang băng bó vết thương cho y.
Trên bắp chân Lâm Cảnh Nghi có một vết xước nhỏ, thậm chí còn chưa chảy nhiều máu, vậy mà y khóc như mưa, khóc đến mức đôi mắt đỏ hồng, sống mũi cay cay, cả khuôn mặt nhỏ nhắn cũng nhăn lại đầy ủy khuất.
Y không ngừng nức nở, bàn tay còn run rẩy bám lấy tay áo Thượng Quan Nguyệt, giọng nói nghẹn ngào:
“Huynh... huynh đừng cử động nhanh như vậy, đau quá... oa oa...”
Thượng Quan Nguyệt nhẹ giọng trấn an:
“Không sao, chỉ là vết thương nhỏ, rất nhanh sẽ khỏi.”
Lâm Cảnh Nghi lại mím môi, nước mắt rơi lộp độp, gương mặt nhỏ nhắn cúi xuống, bộ dạng yếu đuối đáng thương khiến người khác không đành lòng.
Cảnh tượng này.
Lăng Y Nhiên nhướn mày: Chỉ bị một vết xước mà khóc thảm như vậy? Ta mới là người cần khóc đây này!
Hắn cảm thấy bản thân bị trúng cổ độc, ngày nào cũng có thể mất mạng, vậy mà vẫn phải tỏ ra bình tĩnh. Còn Lâm Cảnh Nghi chỉ bị thương nhẹ một chút đã khóc đến sướt mướt, chiếm trọn sự quan tâm của Thượng Quan Nguyệt.
Lăng Y Nhiên cười nhạt: Thật đúng là nhân sinh bất công!