Trăng treo lơ lửng giữa trời, ánh sáng mờ nhạt rọi xuống sân viện hoang vắng. Không khí lạnh lẽo thấm vào từng tấc da thịt. Lăng Y Nhiên bị điểm huyệt, bất động trên giường, chỉ có thể trợn mắt nhìn kẻ trước mặt với vẻ mặt giả vờ bình tĩnh.
Thượng Quan Cảnh khoanh tay đứng trước giường của hắn, ánh mắt tà mị quét qua gương mặt hắn như thể đang thưởng thức một con mồi thú vị. Dưới ánh trăng, nụ cười nhàn nhạt của y càng lộ vẻ nguy hiểm.
Lăng Y Nhiên ngoài mặt thản nhiên, nhưng trong lòng gió bão cuồn cuộn. Hắn cắn răng, giọng bình tĩnh cất lên:
“Các hạ là ai? Ta nhớ ta chưa từng gặp qua ngươi.”
Thượng Quan Cảnh hơi gật đầu, vẻ mặt vẫn thản nhiên như thường:
“Đúng, chúng ta chưa từng gặp nhau. Thế nhưng...”
Lăng Y Nhiên thầm run rẩy: Ngươi nói giữa chừng như vậy để làm gì? Đừng có ngắt câu kiểu đáng sợ thế chứ!
Tim hắn đập thình thịch, cảm giác như có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.
Thượng Quan Cảnh vẫn điềm nhiên quan sát sắc mặt hắn rồi tiếp tục:
“Có người đã bỏ ra một cái giá rất cao để lấy mạng ngươi. Tuy lương tâm ta cũng cắn rứt, nhưng biết sao được... y trả giá cao quá.”
Ngừng một chút, khóe môi y nhếch lên đầy ý vị:
“Nhưng ngươi có thể ra giá cao hơn y, lúc đó ta sẽ xem xét lại.”
Lăng Y Nhiên thầm gào thét: Không phải trong những thoại bản giang hồ, dù hắn có ra giá cao thế nào thì sát thủ cũng không đồng ý sao? Còn nói rằng nghề này cũng cần có đạo đức nghề nghiệp. Sao tên này lại đi ngược với lẽ thường!!!
Nhưng hắn lập tức thu liễm suy nghĩ, bình tĩnh đáp:
“Không thành vấn đề. Cái ta không thiếu nhất chính là tiền.”
Thượng Quan Cảnh liếc nhìn hắn, khóe miệng hơi cong lên, như thể đã đoán trước câu trả lời:
“Nếu Tam vương gia đã sảng khoái như vậy, thì ta cũng không thể không tặng ngươi một món quà gặp mặt.”
Vừa dứt lời, y tiến lên, trên tay xuất hiện một viên thuốc nhỏ màu đen. Trước khi Lăng Y Nhiên kịp phản ứng, cằm hắn đã bị bóp chặt, miệng bị cạy ra, viên thuốc nhanh chóng bị nhét vào.
“Ực!”
Viên thuốc đã trôi xuống cổ họng.
Lăng Y Nhiên trừng mắt nhìn y, vẻ mặt như vừa giẫm phải một quả mìn.
Hắn quên mất tên này còn một thân phận khác chính là các chủ của Dạ Nguyệt Các, Hiên Viên Cảnh.
Mẫu phi của y đã gửi gắm y cho sư huynh của mình là tiền các chủ của Dạ Nguyệt Các.
Không ai biết được rằng các chủ của Dạ Nguyệt Các, với biệt danh là ác ma, gϊếŧ người không gớm tay chính là đại hoàng tử của Kim quốc đã bị thiêu sống khi vừa đầy tháng.
Dạ Nguyệt Các nổi tiếng là dùng độc, vì vậy... tên khốn này là thiên tài độc dược!
Y có thể cứu ngươi cũng có thể gϊếŧ ngươi. Đồ y đưa có thể tùy tiện nuốt vào sao?
Lăng Y Nhiên run rẩy hỏi:
“Ngươi... cho ta uống cái gì?”
Thượng Quan Cảnh, lúc này với thân phận là Hiên Viên Cảnh mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng từng câu chữ lại khiến người ta rét run:
“Cũng không có gì. Chỉ là một viên đan dược được điều chế từ cổ trùng. Ngày trăng tròn hàng tháng, nếu không có thuốc giải hoặc không cùng người có cổ mẹ trong ngươi làm chuyện kia, ngươi sẽ bị gặm nhấm từ trong ra ngoài, thất khiếu chảy máu mà chết.”
Y dừng lại một chút, rồi cười càng ôn hòa hơn:
“Nhưng ngươi yên tâm. Chỉ cần ngươi trả đủ tiền, cộng với làm việc cho ta, thì hằng tháng ta sẽ đưa ngươi thuốc giải.”
Lăng Y Nhiên trong lòng đã lôi mười tám đời tổ tông nhà y ra mắng chửi.
Quả nhiên, hắn biết ngay là y sẽ không tốt bụng mà tha cho hắn!
Nhưng ngoài mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, dù nụ cười có hơi vặn vẹo:
“Các hạ yên tâm, ta sẽ đưa đầy đủ số tiền ngươi cần. Chỉ mong ngày trăng tròn hàng tháng, ngươi đừng quên có một người đang ngóng trông.”
Hắn nhấn mạnh từng chữ, khóe môi cong lên đầy thâm ý:
“Hiên Viên các chủ.”
Hiên Viên Cảnh hơi nhướng mày khi hắn biết thân phận của mình, nhưng cũng không ngạc nhiên. Y vỗ nhẹ lên vai hắn, vẻ mặt đầy ý cười:
“Thông minh lắm.”
Sau đó, y giải huyệt cho hắn, nói rõ địa điểm gửi tiền, thân ảnh đỏ rực nhẹ nhàng biến mất trong màn đêm, chỉ để lại một bóng lưng tiêu sái cùng một mùi hương thoang thoảng của thảo dược.
Lăng Y Nhiên bật dậy, suýt nữa thì đập đầu vào thành giường.
Hắn ôm đầu, muốn khóc mà không có nước mắt:
“Mẹ kiếp! Rốt cuộc ta đã gây ra nghiệp chướng gì?”