Và rồi hắn thấy một người đang ngồi bên bàn, yên lặng nhìn hắn.
Người đó rất đẹp.
Một vẻ đẹp yêu dị, như hoa anh túc nở rộ dưới ánh trăng.
Gương mặt y tinh xảo như được chạm khắc từ băng tuyết, từng đường nét đều mang một sự hoàn mỹ không thuộc về nhân gian.
Đôi mắt dài hơi xếch, đuôi mắt khẽ nhướng lên tạo nên một vẻ kiêu ngạo, sắc bén như có thể nhìn thấu tất cả mọi tâm tư.
Hàng mi dài cong vυ"t, rung nhẹ như cánh bướm, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn.
Đặc biệt nhất, giữa trán y là một nốt chu sa đỏ thẫm, giống như một vết ấn từ thần linh, vừa kiều diễm vừa mang theo điềm không lành.
Y khoác trên người một bộ y phục đỏ rực, từng lớp lụa mỏng xếp chồng lên nhau, tạo cảm giác mềm mại nhưng không kém phần quyến rũ.
Tay áo dài rủ xuống, mỗi cử động đều toát lên vẻ lười nhác mà tao nhã.
Thắt lưng gấm đen ôm sát vòng eo mảnh khảnh.
Nhưng, dưới vẻ ngoài tuyệt mỹ, dưới làn da trắng như tuyết, ẩn giấu một sự nguy hiểm chết người.
Đôi mắt y tĩnh lặng như nước hồ thu, nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa một sự oán hận và lạnh lẽo đến tận cùng.
Nhìn thấy y, trong đầu Lăng Y Nhiên lập tức hiện lên một cái tên: Thượng Quan Cảnh.
Y chính là Đại hoàng tử của tiên đế Kim quốc, là huynh trưởng cùng cha khác mẹ của Thượng Quan Nguyệt.
Nhưng ngay từ khi sinh ra, y đã bị coi là điềm gở.
Vết chu sa trên trán y bị quốc sư phán rằng là dấu hiệu của kẻ mang họa đến hoàng tộc, sẽ dẫn đến sự diệt vong của Kim quốc.
Tiên đế tin vào lời tiên đoán đó.
Và khi y chỉ mới đầy tháng, phụ hoàng của y đã ra lệnh thiêu sống y.
Chính mẫu phi của y, vì muốn cứu con, đã lén đánh tráo y và đưa ra khỏi cung.
Nhưng bà không trụ được lâu.
Một năm sau đó, vì tâm bệnh quá nặng, bà lặng lẽ qua đời.
Thượng Quan Cảnh, kẻ đáng lẽ đã chết từ thuở sơ sinh, nay sống sót và quay về với hận thù ngút trời.
Y không chỉ muốn trả thù Kim quốc, mà còn muốn chính tay kết liễu đệ đệ của mình.
----------
Lúc này, Thượng Quan Cảnh vẫn bình thản thưởng trà, như thể hắn chỉ là một con cá đã nằm trên thớt.
Chỉ đến khi chén trà cạn, y mới đặt chén xuống, hơi nghiêng đầu, nhìn hắn.
Thượng Quan Cảnh cười nhạt, giọng trầm thấp:
“Tỉnh rồi à?”
Lăng Y Nhiên gào thét trong lòng: Tỉnh rồi nhưng ta ước gì mình chưa tỉnh!
Thượng Quan Cảnh gõ nhẹ ngón tay lên bàn, giọng chậm rãi:
“Ngươi nghĩ ta nên gϊếŧ ngươi ngay bây giờ, hay là chơi đùa một chút trước?”
Lăng Y Nhiên lại tiếp tục hét lên trong lòng: Câu trả lời chính xác là thả ta ra ngay lập tức!
Nhưng hắn không thể cử động.
Không thể cầu xin, cũng không thể bỏ chạy.
Chỉ có thể... chờ xem bản thân sẽ bị hành hạ thế nào tiếp theo.