Gió đêm lạnh lẽo luồn qua ô cửa sổ vừa bị mở ra một cách thầm lặng. Một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống, không một tiếng động, như một u linh giữa màn đêm.
Bóng đen nhàn nhã phủi phủi tay áo, đưa mắt quét một vòng quanh phòng, sau đó thản nhiên đi tới bàn trà.
Bóng đen thầm nghĩ: Đi cả một đoạn đường xa, bụng cũng hơi đói rồi.
Y bình tĩnh rót một chén trà, nhấp nhẹ một ngụm. Sau đó gật gù: “Ừm... cũng không tệ.”
Sau đó, y tùy tiện bốc một cái bánh điểm tâm, cắn thử một miếng, bình luận:
“Không ngon bằng điểm tâm của Dạ Nguyệt Các, nhưng cũng tạm chấp nhận.”
Thưởng trà xong, ăn bánh cũng xong, bóng đen mới vô cùng hài lòng đứng dậy, chậm rãi bước tới giường.
Người trên giường vẫn đang ngủ say như chết, hoàn toàn không hay biết mình đang tiếp đón một vị “khách quý”.
Bóng đen lấy ra một con dao, lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh nến, nhẹ nhàng kề sát cổ của Lăng Y Nhiên.
Chỉ cần hắn cựa quậy một chút thôi, thì liền có thể đi thẳng một vé đến hoàng tuyền.
Nhưng rồi, như thể cảm thấy gϊếŧ ngay lúc này không thú vị, y nhấc dao ra, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên huyệt đạo của hắn.
Thế là cả người Lăng Y Nhiên cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Xong xuôi, y lại quay về bàn trà, nhàn nhã thắp đèn, kiên nhẫn chờ con mồi tỉnh dậy.
----------
Trong giấc mơ của mình, Lăng Y Nhiên đang trải qua một cơn ác mộng khủng khϊếp.
Hắn mơ thấy Thượng Quan Nguyệt đang sai người hành hạ hắn, hết bỏ đói, rồi lại cho người đánh hắn một trận thừa sống thiếu chết.
Ở bên cạnh, Lâm Cảnh Nghi giả vờ yếu đuối, nép vào lòng Lâm Bác Văn, thỉnh thoảng còn liếc nhìn hắn cười mỉa mai.
Âu Dương Yến thì đứng khoanh tay, ánh mắt hờ hững như thể xem kịch vui.
Hắn muốn bỏ chạy, nhưng tay chân cứng đờ như bị đóng đinh.
Hắn cố gào lên, nhưng tiếng hét chỉ vang vọng trong đầu, không thể thốt ra được lời nào.
Mãi đến khi hắn vùng vẫy đến kiệt sức, hắn mới giật mình tỉnh giấc.
Hắn hổn hển thở dốc, ánh mắt mờ mịt nhìn xung quanh, não vẫn chưa kịp xử lý chuyện gì đang xảy ra.
Hắn cố ngồi dậy, nhưng... không nhúc nhích được!!!
Một cảm giác kinh hoàng ập đến.
Lăng Y Nhiên gào thét trong đầu: Cái quái gì thế này? Ta bị liệt rồi sao? Mới ngủ một giấc thôi mà sao thành phế nhân thế này?
Hắn toát mồ hôi lạnh, cố thử lần nữa... vẫn không nhúc nhích được.
Chính lúc này, hắn mới nhận ra có điều gì đó không đúng.
Trước khi ngủ, hắn đã thổi tắt đèn.
Nhưng giờ đây, đèn trong phòng sáng rực.
Hắn đảo mắt, cố gắng tìm kiếm xem có gì bất thường.