Trên đường tới Kim quốc.
Lúc này, bên trong chiếc kiệu xa hoa bậc nhất, Lăng Y Nhiên đang nằm vật ra, mất hết sức sống.
Hắn còn chưa đến được Kim quốc thì đã chết trên đường rồi!
Suốt cả chặng đường, hết thích khách đuổi gϊếŧ, lại đến thổ phỉ chặn đường.
Mấy người không cần nghỉ ngơi sao?
Chưa kể đường đi gập ghềnh, hắn ngồi xe ngựa dát vàng, nệm lót lông mềm mà còn chịu không nổi, huống chi cưỡi ngựa.
Lăng Y Nhiên đưa tay day trán, mệt mỏi đến mức chỉ muốn vứt hết tất cả rồi về nhà.
Lăng Y Nhiên thầm nghĩ: Thượng Quan Nguyệt, người muốn gϊếŧ ngươi nhiều vậy sao!!!
Sau một quãng đường có thể mất mạng bất cứ lúc nào, đoàn xe cuối cùng cũng dừng lại trước một khách điếm để nghỉ chân.
----------
Khi xe ngựa dừng lại, Lăng Y Nhiên vừa mới bước xuống, chân còn chưa chạm đất thì đã cảm thấy cả người như muốn đổ gục.
Một tỳ nữ bên cạnh vội vàng muốn đỡ hắn, nhưng không ngờ Thượng Quan Nguyệt đã đứng đó từ bao giờ, vươn tay đỡ lấy hắn một cách đầy tự nhiên.
Lăng Y Nhiên: “...”
Thái độ săn sóc này là thế nào?
Hắn lập tức điều chỉnh biểu cảm, cười nhẹ, đôi mắt đào hoa khẽ chớp, giả vờ ngại ngùng nói:
“Đa tạ Thượng Quan huynh.”
Thượng Quan Nguyệt nhìn hắn, khóe môi khẽ cong, nhưng không nói gì.
Ngay lúc này, Lâm Cảnh Nghi vừa xuống xe, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng kia.
Mặt y lập tức sa sầm, biểu cảm lộ rõ vẻ ghen ghét, khóe môi cứng đờ.
Nhưng y không nói gì, chỉ nhíu mày nhìn Lăng Y Nhiên đầy chán ghét rồi đi thẳng vào khách điếm.
Vừa bước vào, tiểu nhị thấy cách họ ăn mặc cao quý, liền vội vàng niềm nở đón tiếp:
“Nhị vị khách quan, mời vào! Mời vào!”
Lăng Y Nhiên không cần nghĩ ngợi, lập tức ngồi xuống, phe phẩy quạt, giọng điệu đầy hống hách:
“Ngươi! Mau mang lên những món ăn mắc nhất cho ta! Thêm vài bình rượu thượng hạng nữa!”
Tiểu nhị vội vã đáp:
“Có ngay!”
Lâm Cảnh Nghi: “...”
Y liếc nhìn Lăng Y Nhiên, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Lâm Cảnh Nghi thầm nghĩ: Tên này thật sự là vương gia sao? Hắn là kẻ lố lăng thế này sao?
Nhưng dù ghét bỏ cỡ nào, y cũng không nói gì, chỉ ngồi xuống và chờ đợi món ăn.
----------
Sau khi ăn uống no say, Lăng Y Nhiên không thèm quan tâm đến hình tượng, lập tức về phòng.
Hắn vừa chạm vào giường đã nằm dài ra, thở dài một hơi đầy thỏa mãn.
Lăng Y Nhiên: “Mặc kệ trời đất, ta ngủ đây!”
Không cần biết Kim quốc có bao nhiêu nguy hiểm, không cần biết ai đang theo dõi mình, giờ phút này, hắn chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
Và thế là Lăng Y Nhiên chìm vào giấc ngủ, mặc kệ ngoài kia ai ghét bỏ ai, ai mưu tính điều gì.