Chương 25: Đường tới Kim quốc (2)

Nhìn thấy Lăng Y Nhiên, sắc mặt Lâm Cảnh Nghi khẽ biến đổi.

Lâm Cảnh Nghi vẻ mặt không thể tin hỏi:

“Hắn chính là người huynh nhắc tới?”

Thượng Quan Nguyệt không trả lời. Y chỉ bình tĩnh đi về phía Lăng Y Nhiên, chứng thực cho câu hỏi của Lâm Cảnh Nghi.

Đến trước mặt Lăng Y Nhiên, y khẽ cười:

“Ta cứ nghĩ Lăng huynh sẽ không tới.”

Lăng Y Nhiên đang tỉ mỉ sửa sang lại y phục, nghe vậy thì ngước mắt lên, phẩy quạt một cái, giọng điệu lả lướt nhưng đầy chắc nịch:

“Sao có thể?”

Hắn cả một đêm mất ngủ, sáng nay còn thức dậy thật sớm, tỉ mỉ làm tóc, chọn y phục, để có thể hoàn hảo nhập vai kẻ da^ʍ tục, bỉ ổi, khoe mẽ của nguyên tác.

Làm phản diện thì cũng phải có khí chất! Phải tỏa sáng rực rỡ mới được!

Từ xa, Lâm Bác Văn khoác áo trắng như tiên nhân, lặng lẽ nhìn hắn vài giây, ánh mắt như muốn nói: Chỉ cần ta giả vờ không thấy hắn, thì hắn sẽ không tồn tại.

Sau đó, y thản nhiên quay người bước lên kiệu, đi thẳng về Thục Quốc, không hề ngoái đầu lại.

Lăng Y Nhiên: “...”

Hắn biết ngay mà. Đã đẹp trai thì kiểu gì cũng bị ganh tị, ghen ghét. Haizz!

Thượng Quan Nguyệt khẽ cười, không để ý đến ánh mắt đầy phức tạp của những người xung quanh, lên tiếng:

“Vậy chúng ta xuất phát thôi.”

Hắn nhấc tà áo, phong tình vạn chủng bước lên xe ngựa, trong lòng thầm hét gào với hệ thống:

“Mày nhìn xem! Tao tận tâm diễn như vậy, mày đừng có chơi tao nữa!”

Hệ thống vẫn giả chết không phản hồi.

Lăng Y Nhiên nheo mắt, nhìn sang Thượng Quan Nguyệt, nam chính nguyên tác đầy nguy hiểm mà hắn bị buộc phải đi theo.

Trong lòng đang cầu mong đường đi tới Kim quốc sẽ bình an, suôn sẻ.

----------

Hoàng cung Lương quốc.

Bên trong tẩm cung xa hoa lộng lẫy, ánh nến bập bùng chiếu lên gương mặt lạnh lẽo của Lăng Hách.

Y khoanh tay đứng trước cửa sổ, nghe thuộc hạ bẩm báo mà sắc mặt càng lúc càng âm trầm.

Một lúc sau, y khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh băng quét qua Tiêu Dật, một trong bốn cánh tay đắc lực của mình, lạnh lùng hỏi:

“Lăng Y Nhiên theo Thượng Quan Nguyệt về Kim Quốc?”

“Hắn đến đó làm gì? Còn đi cùng Thượng Quan Nguyệt? Hai người họ thân thiết như vậy sao?”

Tiêu Dật cúi đầu thấp hơn, ngập ngừng một chút rồi quan sát sắc mặt chủ tử, sau đó mới cẩn thận trả lời:

“Bẩm Hoàng Thượng, thuộc hạ nghe nói Tam vương gia gặp Thượng Quan Nguyệt lần đầu tiên là ở buổi yến tiệc. Hình như là... nhất kiến chung tình, nên Tam vương gia đã tự nguyện theo Thượng Quan Nguyệt về Kim Quốc. Còn nghe nói là chính Tam vương gia mở lời muốn đi cùng.”

Lăng Hách: “...”

Trong không gian đột nhiên trở nên lạnh lẽo, hơi thở áp bức đến mức khiến Tiêu Dật không dám thở mạnh.

Chỉ thấy Lăng Hách khẽ cười, nhưng nụ cười đó đầy châm biếm.

Lăng Hách thầm nghĩ: Nhất kiến chung tình? Lăng Y Nhiên, ngươi giỏi lắm!

Y nhanh chóng ra lệnh:

“Ngươi lập tức đến Kim Quốc, theo dõi nhất cử nhất động của hắn. Còn nữa, cho người thám thính về Thượng Quan Nguyệt và Lâm Bác Văn, ta nghĩ bọn họ đang có âm mưu hợp tác để đối phó với Lương Quốc.”

Tiêu Dật: “Tuân lệnh!”

Sau đó hóa thành một bóng đen, nhanh chóng biến mất vào màn đêm.