Chương 24: Đường tới Kim quốc (1)

Mặt trời vừa ló dạng, Khúc Phượng lâu đã trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Trên bậc thềm cao, Lâm Cảnh Nghi đang níu lấy tay Lâm Bác Văn, lắc lắc như một đứa trẻ mè nheo, nói:

“Ca, ta muốn cùng Nguyệt ca ca về Kim quốc!”

Lâm Bác Văn nhìn đệ đệ ngoan ngoãn thường ngày của mình, trong lòng có chút bất lực.

Cảnh Nghi từ nhỏ đã được nuông chiều, nên lại rèn ra tính cách coi trời bằng vung, Lâm Bác Văn sợ không có mình bên cạnh sẽ không ai quản y.

Nhưng nhìn đôi mắt long lanh như nai con của đệ đệ, y chỉ có thể thở dài một hơi, quay sang nhìn Thượng Quan Nguyệt, nói:

“Làm phiền ngươi rồi, giúp ta trông chừng y vài hôm. Xử lý xong công vụ, ta sẽ tới Kim quốc đón y về.”

Thượng Quan Nguyệt lắc đầu cười nhẹ, ánh mắt nhu hòa nhìn Lâm Cảnh Nghi:

“Ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt Cảnh Nghi.”

Nghe vậy, Lâm Cảnh Nghi vui vẻ ôm lấy tay Thượng Quan Nguyệt, đôi mắt cong cong đầy chờ mong, giọng điệu vô cùng vui vẻ:

“Nguyệt ca ca, chúng ta xuất phát thôi!”

Thượng Quan Nguyệt khẽ xoa đầu y, giọng nói trầm ổn:

“Đợi chút, ta còn một vị bằng hữu, hắn sẽ đi cùng chúng ta.”

Lâm Cảnh Nghi ngạc nhiên, chớp chớp mắt, hỏi:

“Là ai?”

Y còn chưa kịp nhận được câu trả lời thì từ xa đã xuất hiện một chiếc kiệu xa hoa chói lọi, đến mức ai nấy đều phải nheo mắt lại vì quá lóa mắt.

Lộng lẫy, sang trọng, phô trương đến lố bịch.

Cả Khúc Phượng lâu lập tức rơi vào im lặng, tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.

Kiệu dừng lại trước Khúc Phượng lâu, rèm kiệu được vén lên, người bên trong bước ra, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều sững sờ.

Không phải vì người đó không đẹp, mà là đẹp quá mức!

Dáng người thon dài, từng bước đi đều toát lên sự uyển chuyển đầy dụ hoặc. Làn da trắng nõn không tì vết, như ngọc lưu ly được mài dũa tỉ mỉ. Đôi mắt đào hoa dài và sắc, khóe môi nhếch nhẹ tạo nên nét quyến rũ câu hồn đoạt phách. Ngũ quan tinh xảo, mỗi một đường nét đều hoàn mỹ đến mức khiến người ta có cảm giác không thực.

Nhưng tiếc thay, khí chất tuyệt mỹ này lại bị hủy hoại hoàn toàn bởi cách ăn mặc của hắn.

Chỉ một từ thôi: Tục.

Hắn mặc áo choàng đỏ rực thêu hình hoa mẫu đơn bằng kim tuyến sáng lóa, nhìn một phát là biết khoe của. Áo trong cổ khoét sâu đến mức chỉ cần cúi nhẹ là thấy rõ toàn bộ cảnh xuân, tay áo thì rộng thùng thình, mỗi lần vung tay là như muốn bỏ bùa cả thiên hạ. Dây lưng dát vàng, đính một viên ngọc to bự như sợ người khác không biết hắn có tiền. Giày gấm thêu hoa, nhưng màu sắc thì chói chang đến nhức mắt. Trên tay còn cầm quạt xếp lụa, mỗi lần phe phẩy là hương thơm sặc sụa xộc thẳng vào mũi người đối diện.

Và người này, không ai khác chính là Lăng Y Nhiên, Tam vương gia tiếng tăm vang dội của Lương quốc.