Ngoại thành, Kim quốc là cõi ác mộng của độc giả và là nơi Lăng Y Nhiên cần tránh xa nhất.
Nơi này chính là vết nhơ kinh hoàng trong cốt truyện gốc, nơi mà hàng ngàn độc giả căm phẫn nguyền rủa tác giả, nơi chứng kiến sự sụp đổ tinh thần của nhân vật chính Lâm Cảnh Nghi.
Theo nguyên tác, vì ghen ghét, Lăng Y Nhiên đã bắt cóc Lâm Cảnh Nghi, nhốt y ở ngoại thành, cho người luân phiên làm nhục.
Khi Lâm Cảnh Nghi chỉ còn hơi thở thoi thóp, các anh công mới kịp thời đến cứu, gϊếŧ hết những kẻ đã động vào y.
Còn về phần “Lăng Y Nhiên”, hắn không chết ngay.
Hắn bị tra tấn đến không còn hình dạng, rồi được chữa lành, rồi lại tiếp tục tra tấn, rồi sau đấy hắn bị thuộc hạ của Thượng Quan Nguyệt luân phiên hành hạ làm cho đến chết.
Lăng Y Nhiên tiếp tục gọi hệ thống:
"Đừng có giả chết! Mày ra đây cho tao!"
"Rõ ràng là mày muốn chơi khăm tao đúng không? Bắt tao làm nhiệm vụ này có khác gì bắt tao đi chết đi, còn chơi gì nữa?"
Đáp lại hắn là âm thanh máy móc được lập trình sẵn:
[Hệ thống đã offline, xin hãy liên hệ lại sau. Xin cảm ơn.]
Lăng Y Nhiên mắng: “Hệ thống, mày được lắm!”
Hắn cắn răng suy nghĩ.
Nhiệm vụ bắt buộc phải làm, nhưng hắn không thể để bị OOC quá mức, nếu không hệ thống sẽ bóp chết hắn.
Thế nhưng, từ nãy đến giờ, hắn không hoàn toàn nhập vai "Lăng Y Nhiên" trong nguyên tác, nhưng hệ thống không hề trừng phạt.
Vậy mấu chốt là gì?
Bởi vì hành động của hắn không ảnh hưởng quá lớn tới cốt truyện?
Đúng chính là ở đây.
Quy tắc do hệ thống đưa ra cũng không phải là quy tắc chết.
Cốt truyện không thể thay đổi, nhưng hắn vẫn có thể điều chỉnh cách hoàn thành nhiệm vụ.
Tức là, hắn không cần nhất định phải đóng vai kẻ phản diện bỉ ổi. Chỉ cần làm sao để nhiệm vụ được hoàn thành, không làm ảnh hưởng tới cốt truyện thì vẫn còn đường sống!
Hắn cười to trong lòng, cảm thấy mình đã tìm ra mánh khóe.
Trong giây lát, Lăng Y Nhiên lập tức nhập vai, đổi sang phương án đột kích bất ngờ.
Hắn đột nhiên nắm lấy tay Thượng Quan Nguyệt, ánh mắt đong đầy si mê, giọng nói trìu mến:
“Thượng Quan huynh, ta sẵn sàng cùng huynh đi tới bất kỳ nơi nào, chỉ cần nơi đó có huynh.”
Nói xong, hắn thầm ói trong lòng.
Ọe! Ta thật sự không chịu nổi chính mình!
Thượng Quan Nguyệt khẽ nhướn mi.
Không phải y không biết từ đầu đến giờ Lăng Y Nhiên chỉ muốn chạy trốn khỏi đây.
Y cũng biết hắn chỉ thuận miệng nói muốn đến Kim Quốc, nhưng y vẫn cố tình mời.
Bởi vì y cảm nhận thấy Lăng Y Nhiên... đang sợ y.
Nhưng giờ đây, hắn lại đột nhiên đổi thái độ, tỏ vẻ say đắm y, còn nắm tay, ánh mắt ngập tràn tình ý?
Vị Tam vương gia này quả nhiên thú vị! Dường như còn có rất nhiều bí mật.
Y khẽ cười, đôi mắt ánh lên hứng thú:
“Nhất ngôn cửu đỉnh. Vậy sáng sớm mai, hẹn Lăng huynh tại Khúc Phượng lâu, cùng ta khởi hành về Kim quốc.”
Tốt rồi, mạng sống tạm giữ được. Nhưng ta thật sự phải về Kim quốc với tên này sao?
Hắn còn có lựa chọn nào khác không?
Lăng Y Nhiên ngoài mặt cười, nhưng trong lòng muốn khóc, đáp: “Được, ta nhất định sẽ tới.”