Chương 22: Hệ thống giao nhiệm vụ (1)

Thượng Quan Nguyệt nhìn thấy hắn, đôi mắt có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh, y đã mỉm cười, nhẹ nhàng bước tới.

Y cười khẽ, nói: “Tam vương gia, ta có thể ngồi đây không?”

Lăng Y Nhiên muốn nói: Không! Cút ngay!

Nhưng hắn còn muốn giữ mạng.

Lăng Y Nhiên giả vờ bình tĩnh: “Ngài cứ tự nhiên.”

Y mỉm cười, ngồi xuống đối diện, đôi mắt sáng rực như thể vừa bắt gặp một con mồi thú vị.

Thượng Quan Nguyệt nhìn hắn nói:

“Ta luôn muốn tìm gặp ngươi để nói một tiếng xin lỗi mà chưa có cơ hội. Hôm nay ta muốn trịnh trọng xin lỗi ngươi.”

Lăng Y Nhiên thầm nghĩ: Dụ gì đây?

Chưa load xong, Thượng Quan Nguyệt đã tiếp lời:

“Hôm trước trong buổi yến tiệc, ta có phần quá tay. Mong ngươi đừng để bụng, ta cũng chỉ vì nóng lòng lo lắng cho nghĩa đệ của mình.”

Lăng Y Nhiên: À ờ, nghĩa đệ mà cùng nhau lăn lộn trên giường á?

Nếu hỏi, chắc y sẽ trả lời “đàm đạo học hỏi” thôi!

Hắn giả vờ cười, xua tay:

“Ta mới phải xin lỗi vị nghĩa đệ của ngài. Hôm đó ta uống say, mong ngài giúp ta gửi lời xin lỗi y.”

Thượng Quan Nguyệt bật cười ha hả, ánh mắt đầy ý vị:

“Ta biết Lăng huynh là người rộng lượng, sẽ không để bụng chuyện nhỏ nhặt mà.”

Hắn kêu gào trong lòng: Không, ta để bụng lắm!

Mới đây mà đã gọi hắn là "Lăng huynh" rồi?

Chúng ta thân thiết đến vậy từ bao giờ?

----------

Hai ấm trà đã cạn, huynh đệ cũng đã kết, đến cả chuyện thẩm thẩm bên vách và ông chồng đáng thương bị đội hết cái mũ xanh này đến cái mũ xanh khác cũng đã tám nát trời đất.

Thế nhưng Thượng Quan Nguyệt vẫn chưa có dấu hiệu muốn rời đi.

Lăng Y Nhiên trong lòng kêu trời, cảm giác bản thân sắp hóa thành tượng đá vì cạn kiệt năng lượng xã giao.

Huynh đệ tốt, trà cũng uống, chuyện phiếm cũng nói, giờ đến lúc ngươi đi về nước được rồi chứ? Sao cứ nhìn ta cười mãi thế?

Thấy đối phương vẫn ung dung, chậm rãi, nhìn hắn đầy ý vị, Lăng Y Nhiên chỉ đành cố gắng khéo léo hỏi:

“Không biết Thượng Quan huynh định khi nào khởi hành về nước? Ta nghe nói Kim quốc là một nơi giai nhân tuyệt sắc, sông núi hữu tình, nếu có cơ hội ta cũng muốn một lần đến đó.”

Thượng Quan Nguyệt nhếch môi cười nhạt, mắt lóe lên một tia thú vị khó đoán:

“Ta dự định ngày mai khởi hành. Lăng huynh có thể cùng ta tới Kim quốc một chuyến.”

Lăng Y Nhiên: “...”

Đù đù đù! Ta chỉ thuận miệng nói vài câu, sao ngươi lại xem là thật?

Hắn còn chưa kịp tìm cách từ chối khéo, thì bỗng nhiên, âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu hắn:

[Thông báo: Nhiệm vụ 2.]

[Địa điểm: Ngoại thành, Kim quốc.]

[Phần thưởng: Thanh bảo đao Linh Thước, đứng đầu trong những loại bảo đao.]

[Chúc ký chủ có trải nghiệm thú vị.]

Lăng Y Nhiên: “...”

“Hệ thống mày ra đây cho tao, tao hứa sẽ không đem mày đập nát đâu!”

Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng chết chóc.

“Mẹ kiếp! Mày lại giả chết nữa!”