Chương 21: Đυ.ng trúng nam chính nguyên tác

Trong một tửu lầu, tầng hai.

Lăng Y Nhiên ngồi bên cạnh cửa sổ, trên tay cầm một ly rượu nhỏ, ánh mắt lười biếng quan sát cảnh đêm Lương Quốc. Dưới đường, người dân náo nhiệt, tiếng cười nói hòa lẫn trong không khí, ánh đèn l*иg lung linh phản chiếu trên những mái ngói, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.

Hắn thở dài, trong lòng có chút phức tạp.

Nếu theo nguyên tác, khi Lăng Hách chết, Lương Quốc sẽ rơi vào tay Kim Quốc, dân chúng lầm than, tiếng khóc than vang khắp nơi. Nghĩ đến đây, hắn có chút không đành lòng.

Hắn biết đây chỉ là một thế giới trong truyện, tất cả nhân vật đều do tác giả dựng lên, nhưng khi đã tiếp xúc, khi tận mắt chứng kiến cuộc sống nơi đây, hắn không thể coi họ chỉ là những nhân vật trong một quyển tiểu thuyết nữa.

Hắn muốn thay đổi cốt truyện. Lâm Cảnh Nghi có xây dựng hậu cung thế nào cũng mặc kệ y, nhưng Lương Quốc này, hắn muốn bảo vệ.

Hơn nữa... hắn khẽ nheo mắt, đầu óc hiện lên một bóng dáng yêu nghiệt của ai đó.

Dù biết y là đại phản diện, nham hiểm, âm mưu đầy mình, thích trêu chọc hắn, nhưng hắn cảm nhận được y không thật sự động sát ý với hắn.

Lăng Hách đáng lẽ phải là một vị hoàng đế kiêu hãnh, được con dân kính trọng, chứ không phải chết thảm dưới nét bút vô tình của tác giả.

Hắn nhấp một ngụm rượu, trong đầu hiện ra hình ảnh của Lăng Hách.

Tóc dài đen mượt, thả tùy ý sau lưng, vài lọn tóc nhẹ bay trong gió. Gương mặt yêu nghiệt, từng đường nét đều sắc sảo như được chạm khắc. Đôi mắt hồ ly, sâu thẳm, ánh lên tia giảo hoạt như thể lúc nào cũng nắm trong tay bí mật của thiên hạ. Y phục màu tím đậm, bên ngoài khoác áo bào rộng, tà áo nhẹ lướt theo từng bước chân, vừa lười biếng vừa tà mị. Nụ cười mỏng manh, nhếch nhẹ một bên môi, mỗi khi nhìn ai đều như đang nắm trong tay sinh tử của kẻ đó.

Lăng Y Nhiên bật cười một tiếng. Hắn đúng là điên rồi, lại nghĩ đến đại phản diện.

Bỗng lúc này.

Rầm!

Tiếng đập bàn dữ dội từ bàn kế bên kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ.

Ở một góc trong tửu lầu, một gã đại hán mặt chữ điền, râu quai nón xồm xoàm, tay to như cái quạt, đang đập bàn mắng chửi om sòm:

“Mẹ kiếp! Chỗ này chỉ có mấy món tầm thường này thôi sao? Nghĩ ông đây không có tiền hả?”

Sau đó, gã ta bưng vò rượu lên, uống một ngụm lớn rồi phun ra:

“Đây là rượu hay nước lã? Gọi lão bản ra đây!”

Mấy tiểu nhị run rẩy, rụt vào sau cột không dám lên tiếng.

Lăng Y Nhiên vừa nhìn đã biết ngay kịch bản quen thuộc, gã này muốn ăn quỵt, chê đồ ăn dở mà đã ăn sạch, chê rượu dở mà đã uống gần hết.

Gã ta cầm lấy vò rượu, chuẩn bị quăng vào một tiểu nhị, nhưng ngay khi nâng tay lên, một bàn tay thon dài, trắng nõn giữ chặt lấy cổ tay gã.

Đại hán nhíu mày, cố giằng ra nhưng phát hiện tay mình bị khóa chặt, không thể nhúc nhích.

Gã gào lên:

“Ngươi là ai? Lão bản nơi này hả?”

Vị công tử đang giữ chặt tay gã khẽ cười, đôi mắt sáng trong nhưng lạnh lùng:

“Không phải.”

Gã đại hán càng tức giận, quát lớn:

“Thế thì liên quan gì tới ngươi, tên tiểu bạch kiểm!”

Thế nhưng, vị công tử thanh y này lại vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt, không chút tức giận, chỉ thản nhiên đáp:

“Chỉ là thấy ngươi ngứa mắt.”

Gã đại hán tức đến mặt đỏ bừng, định vùng vẫy nhưng ngay lập tức bị một cánh tay bẻ ngoặt ra sau, ấn chặt xuống bàn.

Vị công tử kia giọng nhẹ nhàng như gió thoảng:

“Ăn quỵt không trả tiền lại còn muốn ăn vạ?”

Gã đại hán biết mình yếu thế, liền oai oái xin tha, nhanh chóng thanh toán tiền rồi chạy mất dép.

Vị công tử khẽ vuốt lại vạt áo, chỉnh trang lại y phục vốn chẳng có nếp nhăn nào, cử chỉ ưu nhã, rồi xoay người lại.

Lăng Y Nhiên vừa nhìn thấy mặt y thì trái tim lập tức chùng xuống.

Thượng Quan Nguyệt.

Tiêu rồi! Nhảy lầu còn kịp không? Chỗ này là tầng hai, chắc nhảy xuống không đến mức tàn phế đâu ha?