Chương 20: Mâu thuẫn

Lăng Hách ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế lớn chạm khắc hình rồng, tay cầm tấu chương đang được phê duyệt, ánh mắt lướt qua từng dòng chữ. Dưới ánh đèn nhẹ, không gian thư phòng trở nên tĩnh lặng và trang nghiêm. Một đống tài liệu chồng chất lặng lẽ nằm trên bàn, thỉnh thoảng có tiếng lật giấy vang lên.

Kỷ Như bước vào, cúi đầu kính cẩn bẩm báo lại toàn bộ sự việc lúc nãy, trong ánh mắt lại ẩn chứa chút khẩn trương.

Lăng Hách không vội đáp lại, ánh mắt hơi nhướng lên, rồi đột ngột bật cười như thể vừa nghe một câu chuyện thú vị. Y phất tay nhẹ nhàng, miệng vẫn nở nụ cười như không có chuyện gì, nói:

“Được rồi, ngươi lui xuống đi.”

Kỷ Như hơi ngập ngừng một chút rồi cúi đầu, lặng lẽ rời đi, còn lại Lăng Hách tiếp tục ngả người vào ghế, đôi môi mỉm cười thản nhiên.

Lăng Hách thầm nghĩ: Hắn thú vị thật, ai mà nghĩ tên này lại có thể chạy trốn như thế. Xem ra, có khi hắn còn thú vị hơn cả dự đoán của ta.

----------

Bên trong Khúc Phượng lâu, không khí có phần trầm lắng, nhưng vẫn không thiếu sự căng thẳng. Lâm Cảnh Nghi ngồi trên chiếc ghế dài, cặp mắt đầy vẻ khó khăn, nhẹ nhàng nắm tay của Lâm Bác Văn, giọng nói mang chút nài nỉ:

“Ca, ta muốn ở lại đây một thời gian, ta nghĩ hoàng đế Lương Quốc chính là người mà ta gặp lúc nhỏ, ta phải gặp y để xác nhận lại một lần nữa.”

Lâm Bác Văn, luôn là người lạnh lùng và cứng rắn, nghe vậy liền nhíu mày. Y lắc đầu:

“Nếu thật sự là y thì cũng có thay đổi được gì không? Đệ với y không có khả năng.”

Lâm Cảnh Nghi giậm chân bực bội, không kìm được cảm xúc:

“Tại sao chứ? Chỉ vì y là hoàng đế Lương Quốc sao? Chỉ vì mưu đồ sự nghiệp...”

Nhưng câu nói của Lâm Cảnh Nghi chưa kịp nói hết thì đã bị một tiếng quát lạnh lùng của Lâm Bác Văn cắt ngang. Mọi người trong phòng đều giật mình.

Lâm Bác Văn ánh mắt lãnh lẽo, nhíu mày nhìn đệ đệ mình khẽ quát: “Đệ im ngay cho ta!”

Sau đó, nhận thấy mình quá hung dữ, Lâm Bác Văn dịu giọng lại, ánh mắt thay đổi nhưng vẫn có sự nghiêm nghị không thể thiếu:

“Đệ phải lấy đại cục làm trọng. Lăng Hách một ngày không diệt được y thì mọi người dân, tướng lĩnh của nước ta đều hy sinh oan uổng. Đệ có biết Lăng Hách đã gϊếŧ bao nhiêu người của nước ta không? Y bắt buộc phải chết!”

Lâm Cảnh Nghi vẫn muốn phản bác nhưng lại ngập ngừng không thể thốt ra lời. Lâm Bác Văn nhìn vào đôi mắt của đệ đệ, ánh mắt trở nên nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng giọng nói vẫn cứng rắn:

“Đệ có nghĩ tới Thượng Quan Nguyệt? Đệ định thế nào với y? Đệ sẽ chọn một người luôn bảo vệ đệ, hay là Lăng Hách, người mà đệ chỉ gặp một lần lúc nhỏ?”

Lâm Cảnh Nghi ngập ngừng, có chút bối rối:

“Ta cũng không biết... nhưng ta không muốn bỏ lỡ họ để rồi phải hối hận.”

“Ta... ta chỉ muốn gặp y một lần để nói rõ mọi khúc mắc.”

Lâm Bác Văn nghe vậy thì thở dài, đôi mắt chứa đựng sự không đành lòng, đành phải thả tay của Lâm Cảnh Nghi ra, nhẹ nhàng vỗ vai đệ đệ, rồi giọng trầm xuống:

“Bỏ đi, đệ nghỉ ngơi đi. Ta ra ngoài có việc.”

Lâm Cảnh Nghi ngồi lặng lẽ trên ghế, vẻ mặt bối rối lẫn đau lòng, không biết phải làm sao giữa hai người quan trọng trong cuộc đời mình.

Lâm Bác Văn thì quay lưng rời đi, nhưng trong lòng vẫn là một nỗi bất an không thể nào xua tan.