Chương 19: Chạy ngay đi, trước khi mọc cỏ xanh trên mồ

Cảm giác một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Lăng Y Nhiên đờ người mất ba giây.

Ba giây sau.

“Mau, đi mau! Nhanh xuất phát! Nhanh lên, nhanh nữa! Chạy!!!”

Hạ nhân ngơ ngác: “Dạ?”

Nhưng chưa kịp phản ứng gì, Lăng Y Nhiên đã đạp thẳng vào vai tiểu thái giám, hối thúc như ma đuổi. Bốn thị vệ cũng ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Chạy mau! Chạy ngay đi! Còn đứng đó thì lát nữa cả bọn mọc cỏ xanh hết bây giờ!”

Kiệu lách qua cô nương trước mặt, sau đó vọt đi như gió lốc, nhanh đến mức bụi mù tung tóe, người đi đường ai nấy bịt mũi ho sặc sụa.

----------

Lúc này, Kỷ Như vẫn quỳ trên đường, mắt tròn xoe, cả người sững sờ.

Hắn vậy mà bỏ chạy?

Nàng siết chặt nắm tay, vẻ mặt hơi co giật. Theo kế hoạch, Tam vương gia phải dừng lại, tò mò hỏi han, sau đó đưa nàng về phủ, từ đó thuận lợi tiếp cận hắn. Nhưng không, tên khốn này không thèm liếc nàng lần thứ hai, chạy như trâu điên!

Những người xung quanh cũng há hốc mồm.

Người qua đường A: “Tam vương gia... vậy mà chạy như gặp phải ma?”

Người qua đường B: “Không đúng kịch bản nha! Không phải hắn chuyên thích nữ nhân xinh đẹp, yếu đuối sao?”

Người qua đường C: “Hay là vị cô nương này có vấn đề?”

----------

Bên trong kiệu.

Lăng Y Nhiên vừa chạy vừa thầm niệm Phật.

“Đừng có đuổi theo, đừng có đuổi theo, ta chỉ là một con cá nhỏ trong ao, không đáng để làm thịt đâu!”

Mồ hôi đổ ướt lưng áo, tay hắn vẫn ôm chặt ngực như thể vừa thoát khỏi quỷ môn quan.

Vì sao hắn chạy nhanh vậy ư?

Bởi vì cô nương trông yếu đuối mỏng manh trước mặt, chính là sát thủ bậc nhất của đại phản diện, Kỷ Như. Chính nàng đã từng thay đại phản diện thanh lý vô số kẻ chống lại y, là một trong hai con dao sắc bén nhất trong tay y.

Và điều quan trọng nhất là... những kẻ thấy được mặt nàng đều đã mọc cỏ xanh hết cả.

Mà hắn vừa thấy mặt nàng!

Lăng Y Nhiên tay run run xoa gáy, nhớ lại nốt ruồi đỏ son sau gáy Kỷ Như mà hắn vô tình nhìn thấy, dựa theo nguyên tác thì chắc chắn là nàng rồi.

Mẹ ơi, sao hắn lại xui thế này? Hắn mà không chạy là lát nữa đầu lìa khỏi cổ mất!

Lăng Y Nhiên hít sâu một hơi, trong đầu suy tính.

Nếu đại phản diện đã cho Kỷ Như xuất hiện trước mặt hắn, còn bày trò này, thì có khi nào... y muốn gϊếŧ hắn diệt khẩu?

Nghĩ đến đây, hắn càng đổ mồ hôi hột, sống lưng lạnh toát.

Móa, bây giờ quay lại hoàng cung quỳ trước mặt đại phản diện, xin được đầu quân dưới trướng, bày tỏ lòng trung thành, sống chết theo y còn kịp không?

Mà đâu phải hắn không muốn vậy, nhưng chưa kịp ôm đùi thì hắn đã tham gia ám sát y, sau đấy lại bị y phát hiện hắn là hàng giả “Lăng Y Nhiên”.

Hắn ôm đầu rêи ɾỉ, cảm thấy số phận của mình đang treo lơ lửng trên sợi dây.