Mặt trời mới vừa ló dạng, ánh nắng vàng nhẹ trải khắp kinh thành. Đường phố dần trở nên nhộn nhịp với người bán kẻ mua, trẻ con chạy chơi, người qua lại rộn ràng.
Bên trong kiệu hoa.
Lăng Y Nhiên vắt chéo chân, tựa lưng vào nệm nhung mềm mại. Kiệu của hắn hôm nay xa hoa không kém gì kiệu của vua chúa, rèm thêu chỉ vàng, trang trí ngọc lưu ly lấp lánh. Xung quanh kiệu có bốn thị vệ cao lớn hộ tống, hai tiểu thái giám đi trước mở đường, vô cùng phô trương.
Nhưng kẻ ngồi trong kiệu thì chẳng vui vẻ gì.
Đêm qua sau khi đại phản diện biết được thân phận của hắn thì vẫn thản nhiên như không, uống rượu chán chê rồi mạnh ai nấy về phòng. Thế này là sao?
Lăng Y Nhiên chống cằm, vẻ mặt đầy suy tư.
Chẳng lẽ y đang âm thầm chuẩn bị kế hoạch gì đó? Hay là đã biết hết mọi chuyện nhưng cố tình không vạch trần? Không lẽ... y đang chờ đến khi hắn thả lỏng thì một kiếm chém bay đầu?
Nếu vậy thì hắn làm sao ôm đùi đại phản diện đây, y quá nguy hiểm, hắn cảm thấy mấy trò hề hắn diễn đều không thoát khỏi cặp mắt hồ ly của y.
Nghĩ tới đây, hắn toát cả mồ hôi lạnh.
Thôi kệ, tới đâu thì tới!
Đúng lúc đó.
“Bịch!”
Kiệu đột ngột dừng lại khiến hắn mất đà đập thẳng đầu vào cạnh kiệu.
Lăng Y Nhiên ngửa mặt lên trời, à không ngửa lên nhìn kiệu thầm mắng: Đệch! Xui tận mạng mà!
Hắn ôm trán, mặt mày cau có, kéo rèm kiệu ra, giọng đầy bực bội:
“Chuyện gì vậy?”
Hạ nhân bên ngoài vội cung kính đáp:
“Bẩm vương gia, có một cô nương đột nhiên lao ra trước ngựa.”
Lăng Y Nhiên khẽ nhíu mày, liếc ra ngoài.
Bên ngoài kiệu.
Trên đường phố, mọi người xì xào bàn tán, ánh mắt đầy thương tiếc nhìn về phía cô nương vừa lao ra chặn đường kiệu của vị Tam vương gia tiếng tăm vang dội.
Người qua đường A: “Trời ơi, cô nương này sao lại dại dột như vậy?”
Người qua đường B: “Lao ra chặn kiệu ai không chặn, lại đi chặn kiệu của Tam vương gia. Thôi rồi, chỉ sợ không thoát khỏi ma trảo của hắn.”
Cô nương đứng trước kiệu khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dáng người mảnh mai, khí chất thanh tú. Đôi mắt to, long lanh như hồ nước mùa thu, khóe mắt hơi cong lên, mang theo nét đẹp mong manh dễ vỡ. Lông mày lá liễu, mũi nhỏ thanh thoát, môi đỏ tự nhiên, làn da trắng nõn. Y phục giản dị, chỉ mặc một bộ váy màu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo choàng mỏng hơi cũ, nhưng cách nàng đứng thẳng lưng đầy kiên định lại khiến người ta có cảm giác nàng không phải người tầm thường.
Lăng Y Nhiên liếc một cái, hờ hững nói:
“Ồ, xem cô nương ấy có bị thương chỗ nào không, cho ít bạc rồi đi.”
Nói xong, hắn tựa lưng vào nệm nhung, chán chẳng buồn quan tâm.
Nhưng hắn lại không ngờ rằng, cô nương kia không những không nhận bạc, mà còn kiên quyết quỳ xuống ngay trước kiệu, giọng run rẩy:
“Tam vương gia, xin người cứu tiểu nữ!”
Lăng Y Nhiên: “...”
Thôi xong, kịch bản cẩu huyết bắt đầu rồi!