Hoàng cung về đêm, trầm lặng như một bức tranh thủy mặc, ánh trăng mỏng manh vắt ngang bầu trời, hắt xuống mặt hồ trong vắt một thứ ánh sáng bạc như lụa.
Bên hồ, bàn tiệc đã được bày sẵn. Lăng Y Nhiên ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ đàn hương chạm trổ tinh xảo. Trước mặt hắn là rượu ngon, sơn hào hải vị, hương thơm nhẹ nhàng vấn vít trong không gian.
Gió đêm thổi qua vườn hoa bên hồ, mang theo mùi quế nhàn nhạt, hương sen thoang thoảng, tất cả hòa quyện tạo nên một cảm giác nên thơ, yên bình.
Nhưng trong lòng Lăng Y Nhiên, không có gì gọi là yên bình hết.
Lăng Hách... rốt cuộc muốn làm gì? Hại hắn? Hành hạ hắn? Hay là...
Hắn cảm thấy lưng áo đã thấm ướt mồ hôi, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhấp nhẹ một ly rượu, tự nhủ còn sống phút nào thì tận hưởng phút đó.
Lúc này âm thanh hệ thống thông báo:
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm đầu tiên.]
[Mở khóa thành công kỹ năng khinh công.]
Khinh công?
Rất tốt, có thể giúp hắn chạy trốn khi cần thiết nha.
Bỗng, tiếng bước chân nhàn nhã vang lên.
Từ cánh cửa chạm trổ hoa văn vàng son, Lăng Hách bước vào.
Y mặc một bộ y phục màu trắng thanh nhã, viền áo thêu hoa văn chìm bằng chỉ bạc. Vạt áo ngoài bằng lụa mỏng khẽ bay theo gió, tựa như mây trời vờn quanh thân y, khiến y tựa tiên nhân thoát tục nhưng cũng không kém phần quyến rũ.
Nhưng cái khí chất nguy hiểm ẩn sâu trong ánh mắt y, lại khiến người ta không dám lơ là dù chỉ một giây.
Dưới ánh trăng, làn da y trắng đến gần như phát sáng, mái tóc đen dài xõa xuống, vài lọn tóc vô tình rủ trước ngực, càng tôn thêm vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Ánh mắt y hơi cụp xuống, đôi môi mỏng nhếch nhẹ, như đang cười nhưng lại không hẳn là cười.
Y bước từng bước chậm rãi, không nhanh, không chậm. Nhưng mỗi bước chân lại như một lưỡi dao vô hình, cứa lên dây thần kinh căng thẳng của Lăng Y Nhiên.
Lăng Y Nhiên nuốt nước bọt, thầm nghĩ: Hoàng huynh à, huynh có thể mặc xuề xòa một chút không? Huynh ăn mặc thế này mà còn bước đi kiểu đó, đệ thực sự rất khó... giữ vững đạo đức làm người!
Cmn, quá đẹp đi! Hắn là fan cứng của đại phản diện đấy!
Hắn cảm thấy tâm lý hắn hơi có vấn đề, càng ác hắn càng thích!!!
Lăng Hách chậm rãi tiến đến, nhẹ nhàng rót một ly rượu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hắn.
Lăng Hách giọng ôn hòa nhưng ẩn ý sâu xa: “Sao? Có vẻ tam đệ rất sợ trẫm?”
Lăng Y Nhiên: “...”
Đúng là hắn rất sợ y nha. Chỉ sợ khi y vừa cười vừa đâm hắn một đao!
Ánh trăng lặng lẽ chiếu xuống mặt hồ, hắt lên những tia sáng bàng bạc lung linh. Lăng Y Nhiên cầm chén rượu, cố giữ vững bình tĩnh, mặc dù sóng to gió lớn trong lòng hắn đã có thể nhấn chìm cả kinh thành.
Hắn cười khan, cố ra vẻ bình thản:
“Sao có thể! Hoàng huynh, huynh lại nói đùa rồi.”
Lăng Hách không trả lời ngay, chỉ lười biếng tựa lưng vào ghế, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra mặt hồ. Trong thoáng chốc, vẻ mặt y như chìm vào suy tư nào đó xa xăm.
Một lúc sau, Lăng Hách bất chợt hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo sát khí mơ hồ:
“Sao tam đệ lại biết ngọc bội của Lâm Cảnh Nghi giống y hệt ngọc bội của trẫm?”
Lăng Y Nhiên: “...”
Đệt!
Hắn câm như hến, sống lưng lạnh toát.
Sao hắn lại quên béng mất chi tiết quan trọng này?
Chưa kịp tìm lý do hợp lý để chống chế, Lăng Hách chậm rãi xoay mặt lại, ánh mắt như cười như không, nói:
“Nếu ta nhớ không nhầm thì ngoài mẫu phi, chỉ có ta và người được ta tặng mới biết ngọc bội này là một đôi.”
Giọng y kéo dài, mang theo ý vị khó đoán, như một con mèo đang vờn chuột, chờ xem hắn sẽ giãy dụa ra sao trước khi bị nuốt chửng.
Linh hồn Lăng Y Nhiên gần như bay ra khỏi xác.
Lăng Y Nhiên gào thét trong lòng: Hết đường chối rồi, hết đường chối rồi, hết đường chối rồi!!!
Hắn vừa rối loạn vừa tuyệt vọng, não xoay nhanh như chớp để tìm ra cách thoát thân.
Bây giờ nếu nói dối, có khi bị chém ngay tại chỗ!
Nhưng nếu thừa nhận thì hệ thống sẽ không tha cho hắn!
Hắn cười khan đáp: “Hoàng huynh, người chắc quên rồi, lúc nhỏ ta tình cờ thấy được huynh tặng ngọc bội cho Lâm Cảnh Nghi. Đêm đó, ta muốn đến tìm huynh nhưng thấy hai người đang trò chuyện nên ta không đi vào.”
Lăng Hách im lặng, mắt khẽ híp lại, như đang nghiền ngẫm điều gì đó.
Một lúc sau, y thờ ơ đáp: “Ồ, vậy sao?”
Lăng Y Nhiên: “...”
Chỉ vậy thôi sao? Không nghi ngờ? Y tin luôn sao?
Hắn hoài nghi cực độ nhìn Lăng Hách.
Lăng Hách dường như đọc được suy nghĩ đó, khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt tràn đầy trêu chọc lẫn chế giễu:
“Ta không ngờ lúc nhỏ tam đệ đã quan tâm tới ta như vậy?”
Lăng Y Nhiên: “...”
Nhưng chưa kịp đáp lại, Lăng Hách chậm rãi vươn tay, dùng ngón tay thon dài, trắng nõn nâng cằm hắn lên, đôi môi mỏng hơi cong, ánh mắt đầy quyến rũ nhưng lại ẩn chứa nguy hiểm chết người.
Lăng Hách cười nhàn nhã, giọng ngả ngớn: “Lăng Y Nhiên, ngươi thật thú vị!”
Lăng Y Nhiên cứng đờ như tượng gỗ.
Rồi hắn cười khan hai tiếng, tay toát mồ hôi:
“Ha... ha... ha! Đúng không? Thần đệ cũng thấy mình thú vị lắm.”
Thú vị cái đầu nhà ngươi!
Giờ mà nhúc nhích là mất mạng như chơi!