Lăng Hách nhìn chằm chằm chiếc ngọc bội trên tay Lăng Y Nhiên. Trong lòng y dâng lên một cơn sóng lớn, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lãnh đạm.
Lâm Bác Văn nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt sắc bén đảo qua chiếc ngọc bội.
Âu Dương Yến, kẻ chủ mưu gây ra sự hỗn loạn này, cười cười uống rượu, nhưng ánh mắt lại không giấu được sự thích thú khi thấy tình hình hỗn loạn.
Thượng Quan Nguyệt khẽ cau mày, bàn tay giữ chặt Lăng Y Nhiên tăng thêm lực, khiến hắn phải kêu lên:
“Ối! Ngươi định bẻ gãy tay ta thật hả?”
Các đại thần xung quanh lặng thinh, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán.
Bởi vì bữa tiệc này... có lẽ sẽ không còn đơn thuần là một buổi giao lưu nữa.
Không khí trong điện căng thẳng đến cực điểm. Các thuộc hạ của hai bên giằng co, kiếm đã rút ra, chỉ chờ lệnh là lao vào nhau như chó điên. Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp ra tay, một cơn mưa tên đột ngột xé gió, lao thẳng về phía Lăng Hách.
Ánh sáng phản chiếu trên những mũi tên sắc bén khiến đồng tử của Lăng Hách co rút.
“Bảo vệ Hoàng Thượng!”
Một loạt ám vệ trong bóng tối đồng loạt xuất hiện, trường kiếm xoẹt qua không khí, đánh bật những mũi tên đang lao đến. Tiếng kim loại chạm vào nhau vang lên chát chúa, tia lửa tóe ra giữa đại điện xa hoa.
Lăng Hách khẽ nghiêng đầu, một mũi tên sượt qua gò má y, để lại một vết cắt mỏng, máu đỏ thẫm nhỏ xuống vạt áo. Nhưng thay vì sợ hãi hay giận dữ, khóe môi y lại nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Lăng Hách cười nhạt.
Giỏi lắm, cuối cùng cũng ra tay rồi sao?
Ánh mắt y lạnh như hàn băng quét qua khắp đại điện, dừng lại ở Thượng Quan Nguyệt và Lâm Bác Văn. Sau đấy lại dừng chỗ vị thừa tướng đương triều Âu Dương Yến đang chậm rãi thưởng thức rượu.
Giữa cảnh hỗn loạn, Lăng Y Nhiên còn chưa tiêu hóa hết vụ đoạt ngọc bội, giờ lại phải đối mặt với một âm mưu ám sát ngay trước mắt. Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy.
Lăng Y Nhiên gào thét trong lòng: Đù, kế hoạch mà Âu Dương Yến nhắc tới chính là ám sát đại phản diện hả?
Hắn run rẩy nhớ lại trước yến tiệc, Âu Dương Yến đã vỗ vai hắn, nói đầy thần bí:
“Chỉ cần làm theo kế hoạch, ngươi nhất định sẽ lập đại công.”
Hóa ra kế hoạch chính là ám sát Lăng Hách?
Hắn còn hăng hái tham gia cùng?
Cmn, ngày chết của ông đến gần rồi! Chưa kịp ôm đùi đã bị phản diện gϊếŧ rồi!
Mồ hôi túa ra trên trán, hắn nhanh chân lẹ tay lăn một vòng ra phía sau tấm màn lụa thêu rồng phượng, núp sau tấm màn như con rùa rụt cổ.
Tự cứu là bản năng sinh tồn tối thiểu!
Thượng Quan Nguyệt vẫn ngồi yên nhìn tình cảnh trước mắt, không có lấy một cái nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm tựa như một con rồng đang quan sát ván cờ thế gian.
Y đưa mắt nhìn Lâm Bác Văn, ánh mắt chứa ý vị thăm dò:
“Lâm đế, ngươi có lời gì muốn nói không?”
Lâm Bác Văn chậm rãi đặt chén rượu xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ miệng chén, lạnh lùng nói:
“Người của ta nếu ra tay, sẽ không có chuyện thất bại.”
Giọng y nhẹ nhàng nhưng lại có một sự uy hϊếp ngầm đáng sợ. Y không phủ nhận, nhưng cũng không nhận tội.
Lâm Bác Văn tiếp tục nói: “Xem ra có kẻ khác còn nóng vội hơn ta.”
Giữa lúc hỗn loạn, Âu Dương Yến thản nhiên rót thêm một chén rượu, nhìn cảnh tượng trước mắt như một khán giả thưởng thức tuồng hay.
Âu Dương Yến vẻ mặt rất đáng đánh đòn, nói: “Ôi chao, không khí yến tiệc sao lại náo nhiệt thế này? Rượu hôm nay có vẻ ngon hơn hẳn.”
Mắt y thoáng liếc về tấm màn nơi Lăng Y Nhiên đang co ro trốn.
Âu Dương Yến: “...”
Bên dưới, các đại thần, cung nữ đều chạy toán loạn.
--------
Lăng Hách nhìn xác thích khách ngã xuống cùng những mũi tên nằm la liệt trên mặt đất, ánh mắt tối lại.
Khóe môi y khẽ cong lên, nụ cười vừa lạnh vừa châm biếm: “Các ngươi thật sự nghĩ, chỉ bằng chút thủ đoạn này là có thể lấy mạng trẫm?”
Y chậm rãi quay đầu, ánh mắt quét qua toàn bộ đại điện, dừng lại trên người Thượng Quan Nguyệt, Lâm Bác Văn, Âu Dương Yến và cuối cùng là tấm màn nơi Lăng Y Nhiên đang trốn.
Lăng Hách lạnh lùng cười: “Thật thú vị.”
Không khí trong đại điện lạnh đến đáng sợ.