Tiếng chén ngọc va vào nhau lanh lảnh, rượu quý sóng sánh trong ly, hương thịt nướng cùng các món cao lương mỹ vị bốc lên thơm nức. Đại điện rộng lớn tràn ngập tiếng cười nói rôm rả, nhưng bên dưới vẻ xa hoa ấy là những ánh mắt dò xét đầy thâm ý.
Ngay lúc này, hệ thống trong đầu Lăng Y Nhiên réo lên:
[Hệ thống vừa ra soát, cho thấy chỉ số tức giận của Thượng Quan Nguyệt là 200, khi chỉ số tức giận đạt tới 1000 là rất nguy hiểm, xin ký chủ bảo trọng.]
Hắn nghiến răng, liếc nhìn Thượng Quan Nguyệt đang nắm chặt tay mình, mặt méo xệch vì đau:
"Còn cần hệ thống mày nhắc sao? Mày không thấy y sắp vặn rớt tay tao rồi hả?"
Nhưng hệ thống vẫn không để hắn yên:
[Cảnh báo: Cần để phản diện nhận ra Lâm Cảnh Nghi chính là người y từng gặp lúc nhỏ thông qua chiếc ngọc bội. Nếu không, ký chủ sẽ bị trừng phạt.]
Hắn nghiến răng chửi thầm một câu, bất chấp cánh tay đang bị Thượng Quan Nguyệt bóp chặt, cố vươn người về phía Lâm Cảnh Nghi.
Trước mắt hắn là một chiếc ngọc bội tinh xảo treo bên hông Lâm Cảnh Nghi. Hắn chẳng biết nó có hoa văn gì, chỉ thấy nó đẹp đến mức bất thường. Không kịp suy nghĩ, hắn giật lấy ngọc bội, cầm trên tay, giơ lên trước mặt.
Lăng Y Nhiên: “Cái này của mỹ nhân? Ta nhìn có chút quen quen.”
Hắn giả vờ nheo mắt, rồi bất ngờ “ồ” lên một tiếng thật to, vừa bỡn cợt vừa kéo dài giọng đầy trêu chọc: “Ái chà, sao lại giống nửa bên ngọc bội của hoàng huynh ta thế này?”
Lời nói vừa dứt, không khí đại điện lập tức chùng xuống, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Đôi mắt Lâm Cảnh Nghi thoáng lóe lên một tia chấn động, rồi nhanh chóng trở về lạnh lùng. Y siết chặt nắm tay, gằn giọng:
“Trả lại cho ta.”
Ngay khi y vừa dứt lời, thuộc hạ phía sau y đồng loạt rút kiếm.
Bên kia, thuộc hạ của Lăng Y Nhiên cũng không chịu thua, đồng loạt tuốt kiếm. Không khí trong điện trở nên căng như dây đàn.
Nhưng Lăng Y Nhiên vẫn giả vờ say, buông lời ngả ngớn, nhưng trong lòng đã chửi rủa loạn xạ:
Tên Thượng Quan Nguyệt chết tiệt! Y định giữ tay ta tới khi nào? Định chặt tay ta đem hầm chung với lẩu vì dám đυ.ng vào bạch nguyệt quang của y hả?
Mặt ngoài, hắn vẫn bô bô la lớn:
“Ngươi dám lấy cắp ngọc bội của hoàng huynh? Bắt hắn cho bổn vương!”
Từ đầu đến giờ, Lăng Hách vẫn im lặng, nhưng ánh mắt y dán chặt vào chiếc ngọc bội trên tay Lăng Y Nhiên.
⸻
Mười năm trước.
Gió lạnh quét qua hành lang hoang vắng. Một tiểu hài tử chừng mười tuổi ngồi co ro trên bậc thềm đá, quần áo mỏng manh, rách rưới, từng cơn gió thốc qua khiến y run rẩy.
Bỗng một bàn tay nhỏ chìa ra trước mặt y, trong tay là một miếng bánh hoa sen thơm ngọt.
Lâm Cảnh Nghi (8 tuổi): “Này, ăn không? Ngon lắm đấy! Ta trộm được trong yến tiệc!”
Lăng Hách ngước lên, ánh mắt hoài nghi, nhưng trước đôi mắt to tròn trong veo kia, y lại không thể cự tuyệt.
Lăng Hách (10 tuổi) lí nhí đáp: “Tại sao lại cho ta?”
Lâm Cảnh Nghi: “Ngươi có đói không? Đói thì ăn đi”
Lăng Hách đỏ mặt, ngập ngừng chà tay vào vạt áo rồi mới nhận lấy miếng bánh, cắn một miếng nhỏ.
Hương vị ngọt lịm lan trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng y lại cảm thấy còn ngọt hơn thế.
Một lát sau, y lục lọi trong người, lấy ra một chiếc ngọc bội tinh xảo, đưa cho Lâm Cảnh Nghi.
Lăng Hách: “Mẫu phi nói đây là một cặp, chỉ đưa cho người mà sau này ta muốn cưới làm vợ, ngươi cầm lấy đi.”
Lâm Cảnh Nghi bối rối: “Hả?”
Lăng Hách mặt đỏ bừng: “Ngươi cầm rồi thì phải chịu trách nhiệm đấy! Sau này ta sẽ tìm ngươi!”
Ngay lúc đó, hạ nhân đã tìm thấy Lâm Cảnh Nghi, kéo y đi mất. Lăng Hách ngồi lặng trên bậc thềm, siết chặt nửa bên ngọc bội còn lại, ánh mắt kiên định.