Chương 22

Nhân vật Sở Chiêu trong tiểu thuyết chính là như vậy. Dù đạt được thành công trong sự nghiệp, dù báo thù thành công, nhưng những gì đã mất thì mãi mãi mất đi, còn những gì khao khát có được, cuối cùng vẫn không thể có được.

Chu Lan nhìn chằm chằm cánh cửa phòng Sở Chiêu, mím môi thành một đường thẳng, rồi quyết định xuống bếp tìm gì đó ăn.

Kể từ khi nguyên chủ kết hôn với Sở Chiêu, hai người đã ở đây khoảng một tháng, trong tủ lạnh vẫn còn những nguyên liệu cơ bản.

Lúc còn sống một mình, cô không thích nấu nướng lắm. Khi không biết gọi món gì, cô thường chỉ pha mì hoặc mua bít tết, xúc xích về áp chảo. Bông cải xanh thì đơn giản chỉ cần luộc lên, miễn sao có cái ăn là được, cô không quá kén chọn.

Tủ lạnh còn cà chua và trứng, vậy thì làm một bát mì trứng cà chua đơn giản thôi. Dù sao tủ lạnh cũng chẳng có nhiều thứ, dù có nguyên liệu đầy đủ, cô cũng chẳng làm được món gì phức tạp.

Chu Lan nấu hẳn hai bát mì, một bát dành cho Sở Chiêu.

Cô bưng tô mì trở lại phòng, đặt lên bàn, sau đó lấy điện thoại ra, tìm đến số liên lạc của Sở Chiêu và nhắn một tin.

—— Tôi nấu mì rồi, đặt trên bàn đấy.

Đúng như dự đoán, không có hồi âm. Bên phòng bên kia cũng hoàn toàn yên ắng.

Chu Lan cắm đầu ăn mì thật nhanh, sau đó đi ra ban công hóng gió. Nhưng vừa bước ra, cô đã thấy ở con đường dẫn vào biệt thự có một người đang lén lút thập thò, nhìn chằm chằm vào trong.

?

Đúng lúc này, cửa phòng bên cạnh phát ra tiếng “cạch”, Sở Chiêu bước ra ngoài.

Chu Lan không dám ra theo. Dù sao thì mỗi lần đối mặt với Sở Chiêu, cô chỉ có hai kết cục: hoặc là bị chửi, hoặc là bị đánh.

Với sự đề phòng của Sở Chiêu đối với cô, nếu không phải không còn lựa chọn nào khác, chắc chắn cô ấy đã rời đi từ lâu, làm gì còn chịu ở chung một biệt thự với cô như thế này?

Nhưng người bên ngoài kia trông lén lút như vậy, có khi nào là kẻ trộm không?

Nếu vậy, chẳng phải Sở Chiêu đang gặp nguy hiểm sao?!

Nếu kẻ trộm nổi điên lên thì rất có thể sẽ ra tay độc ác.

Nhưng mà nghĩ lại, chỉ cần không ra khỏi cửa, kẻ trộm có lởn vởn bên ngoài thế nào cũng chẳng vào được.

Chu Lan cúi thấp người, ấn nút chuông an ninh. Cái chuông này quả thật rất hữu dụng, phí dịch vụ cao cũng không phải là vô lý.

Ấn chuông xong, cô đứng trên ban công lén nhìn xuống. Rất nhanh, cô liền thấy Sở Chiêu bước ra khỏi cửa, đi thẳng về phía tên trộm.

Cô vừa định lên tiếng nhắc nhở thì đã thấy "tên trộm" kia lao tới, ôm chầm lấy Sở Chiêu.

Chu Lan: ???

Sở Chiêu quen biết tên trộm? Vậy chẳng phải cô bị cắm sừng rồi sao? Xét theo mối quan hệ hôn nhân của hai người, dường như là vậy.

Nhìn thấy cảnh này, Chu Lan tất nhiên không còn lý do gì để lên tiếng nữa.

Người ta đã quen biết nhau, cô cũng không tiện xen vào.

Chuông an ninh không có nút hủy, một khi đã ấn, đội bảo vệ chắc chắn sẽ đến kiểm tra. Nhưng nếu là bạn của Sở Chiêu, hẳn cô ấy có thể giải quyết được.

Dù sao Sở Chiêu cũng là một trong những chủ nhân của biệt thự này, có cô ấy ở đây, bạn cô ấy chắc sẽ không bị bảo vệ tống đi đâu.