Chương 7

Phía đối diện bộ sofa vòng cung, màn chiếu lớn dần hạ xuống. Máy chiếu bật sáng “tách” một tiếng, hình ảnh hoạt họa hoan nghênh hiện lên.

“Chào mừng tất cả đến với “Ngôi nhà tình yêu” xinh đẹp và ấm áp!”

“Tại đây, các bạn sẽ cùng ăn, cùng ở, tham gia nhiều hoạt động thú vị, và chọn cho mình người bạn đồng hành để cùng nhau xây dựng tổ ấm…”

“Trong khoảng thời gian vui vẻ ở “Ngôi nhà tình yêu”, xin mọi người hãy tuân thủ những quy tắc sau:

1. Trước khi bước vào vòng tiết lộ thân phận, không được hỏi về thông tin cá nhân, bao gồm tuổi tác, nghề nghiệp và những trải nghiệm liên quan.

2. Ban ngày chương trình sẽ sắp xếp lịch trình. Từ 6 giờ đến 10 giờ tối là thời gian tự do để các bạn giao lưu.”

“Cầu thang bên trái phòng khách dẫn đến khu nghỉ ngơi của khách mời Alpha, cầu thang bên phải dẫn đến khu nghỉ ngơi của khách mời Omega.”

“Bây giờ, xin mời mọi người chọn phòng mình thích!”

Ba Alpha không hẹn mà cùng nhau đứng dậy, chủ động giúp các Omega mang hành lý lên tầng, sau đó mới quay lại khu vực bên trái.

Trình Tiêu Minh và Lương Nguyên đã lên lầu.

Ôn Hồi Vân vẫn cố tình nán lại trong phòng khách, giả vờ mở balô, lục lọi vài thứ.

Cô đang đợi Trình Tiêu Minh chọn phòng trước, để tránh phải đi chung đường.

Không phải vì Ôn Hồi Vân hèn nhát, mà chẳng ai muốn ngủ cùng một người mà tương lai có khả năng sẽ tự kết liễu đời mình.

Chừng mười phút sau, cô đoán họ hẳn đã chọn xong, bèn chuẩn bị lên lầu.

Từ cầu thang bên phải, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang xuống. Ôn Hồi Vân ngẩng đầu, vừa khéo chạm phải ánh mắt sáng trong của Diệp Chước Ngôn.

“Chước Ngôn, có gì cần tôi giúp không?”

Diệp Chước Ngôn nhìn thẳng phía trước, chỉ buông một câu ngắn gọn, lướt qua cô mà đi: “Cảm ơn, không cần làm phiền.”

Nói rồi, nàng rẽ vào gian bếp mở rộng, sáng sủa như phủ ánh nắng.

Ôn Hồi Vân khẽ nhếch môi, lặng lẽ bước theo. Cô xắn tay áo sơ mi, thành thục buộc tạp dề, mở tủ lạnh quan sát một lượt, rồi quay sang hỏi: “Em muốn ăn gì? Tôi làm cho.”

Diệp Chước Ngôn từ đầu đến cuối đều giữ dáng vẻ kiêu hãnh của một vũ công — thẳng lưng, đầu hơi ngẩng, mi mắt cụp xuống, giọng điệu lạnh nhạt: “Không cần, cảm ơn.”

Ôn Hồi Vân mỉm cười, kiên nhẫn đáp:

“Tôi cũng đói rồi. Tôi sẽ làm nhiều hơn một chút, em muốn thì nếm thử. Được không?”

Ánh mắt Diệp Chước Ngôn thoáng lướt qua chiếc camera của chương trình, sau đó khẽ gật đầu, không từ chối thêm.

Trong tủ lạnh chỉ có nguyên liệu đơn giản do tổ chương trình chuẩn bị. Ôn Hồi Vân lấy bánh mì sandwich, thịt nguội và ít rau xanh.

Cô đun chảy bơ, thành thạo áp chảo bánh mì vàng giòn, kẹp thêm thịt nguội, rồi trộn rau thành món salad Caesar thanh mát.

Diệp Chước Ngôn đứng yên bên bếp từ, nấu một nồi bánh bao chay. Nàng thỉnh thoảng liếc sang phía Ôn Hồi Vân.

Khẽ chau mày.

Nàng cảm thấy kì lạ.

Từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, lại kết hôn hai năm, Diệp Chước Ngôn biết rõ Ôn Hồi Vân, Alpha này ăn chơi xa xỉ này, chưa từng một lần bước vào bếp. Đến mức nàng còn nghi ngờ cô thậm chí chẳng biết bật bếp ga thế nào.

Vậy mà giờ đây, cô lại có thể ung dung chiên bánh mì, kẹp thịt nguội, còn làm cả salad Caesar?

Ôn Hồi Vân bày sandwich và salad lên bàn, tiện tay đặt thêm một bộ bát đũa trước mặt Diệp Chước Ngôn. Giọng cô dịu nhẹ: “Bây giờ còn hơi nóng, để nguội chút rồi hãy ăn.”

Diệp Chước Ngôn cũng mang bánh bao đến, ngồi xuống đối diện.

“Cảm ơn.”

Nói xong, nàng không động đũa.

Ôn Hồi Vân ăn hai miếng sandwich, rồi nói sẽ lên lầu sắp xếp phòng, lát nữa sẽ xuống rửa bát.

Cô vừa đi, Diệp Chước Ngôn liền nhìn sang đĩa sandwich trên bàn, chậm rãi cầm lấy một miếng.

Ban đầu nàng chỉ muốn xem thử Ôn Hồi Vân có thể nấu được thứ gì. Không ngờ, vừa đưa đến gần, mùi vị quen thuộc mà nàng ghét cay ghét đắng lại xộc thẳng vào mũi — bơ đậu phộng.

Diệp Chước Ngôn nhíu chặt mày, lập tức đặt miếng sandwich trở lại đĩa.

Quay lưng về phía ống kính máy quay, nàng đau đớn đưa tay che nửa gương mặt.

Quả nhiên... nàng sớm đoán Ôn Hồi Vân sẽ chẳng bao giờ có lòng tốt.

Người muốn ly hôn là cô. Xé nát đơn ly hôn cũng là cô. Nói sẽ nấu cơm cho nàng cũng là cô. Và giờ, cho thêm bơ đậu phộng để trêu ngươi nàng... vẫn là cô.

Diệp Chước Ngôn dị ứng với hầu hết các loại hạt. Điều này Ôn Hồi Vân đã biết từ khi năm tuổi. Khi đó, cả hai học cùng một nhà trẻ, Diệp Chước Ngôn từng vô tình ăn phải hạt dẻ của bạn, bị sốc phản vệ, náo động đến mức cả trường hoảng hốt.