Khương Nhạc nhớ tới mấy lần mình mua thuốc chuột, cũng na ná như này.
Thế thì phần thưởng ẩn của hệ thống chính là... thuốc chuột à? Vãi thật! Vừa nãy còn tưởng mình hên lắm.
Gua Gua vội vàng biện hộ:
[Không phải thuốc chuột! Ký chủ chưa đọc mô tả vật phẩm kìa, hậu đậu quá!]
Nghe vậy, Khương Nhạc đành nhấn xem thông tin vật phẩm. Trên đó ghi:
“Thơm thơm ngọt ngọt ta thích ăn": Bất cứ loài vật nào cũng không thể cưỡng lại mùi vị của nó, dù có gặp thiên địch cũng phải ăn cho bằng được! Bởi vì, thơm thơm ngọt ngọt ta thích ăn, ta thích ăn!
Khương Nhạc: [...]
Cái mô tả sản phẩm này... sặc mùi “xàm xí".
Nhưng mà, nhìn kiểu này thì đúng là thứ này có vẻ hay ho hơn thuốc chuột thật.
Chỉ là, hiện tại cũng chưa biết có ích gì.
Gua Gua ra sức đảm bảo đây là hàng cực phẩm, hiếm có khó tìm, là phần thưởng ẩn đáng giá nhất, vận khí của Khương Nhạc lần này đỉnh của chóp.
Khương Nhạc bán tín bán nghi, đành cất gói giấy vào. Thôi, để sau tính tiếp.
Nghĩ vậy, cậu lại mở hệ thống ra, cắn răng dùng 10 điểm đổi lấy “thuốc trị ngoại thương vạn năng".
Lúc này đã là buổi tối, Khương Nhạc còn nghe thấy tiếng ngáy của Khương Quân Khánh sau tấm rèm.
Cậu rón rén vén rèm lên, ban ngày anh hai làm việc khá nhiều, chắc mệt lắm, nên Khương Nhạc đến gần cũng không hề hay biết.
Khương Nhạc nghĩ đến lọ “thuốc trị ngoại thương vạn năng" vừa đổi, không nhịn được liếc nhìn chân của Khương Quân Khánh:
[Hệ thống, thuốc này có thể dùng cho anh hai tôi không?]
Gua Gua:
[Dùng được đấy, nhưng vô ích thôi.]
Khương Nhạc:
[...]
Gua Gua có vẻ hơi chột dạ, vội vàng giải thích:
[Ký chủ à, cậu đổi thuốc này từ cửa hàng cấp sơ cấp, dù là hàng chất lượng cao của hệ thống, nhưng thuốc trị ngoại thương sơ cấp chỉ có thể chữa được vết thương trong vòng một tháng trở lại thôi. Chân của anh hai cậu bị thương nhiều năm rồi, thuốc này không có tác dụng gì đâu.]
Khương Nhạc nghe vậy không hề thất vọng, ngược lại còn để ý đến điều khác:
[Cậu nói vậy tức là còn thuốc cấp trung và cấp cao nữa? Vậy thuốc cấp cao có thể chữa khỏi chân anh hai tôi không?]
Gua Gua:
[Vấn đề này đã vượt quá quyền hạn của cậu hiện tại rồi, Gua Gua không thể tiết lộ được đâu.]
Khương Nhạc không nói gì, nhưng trong lòng lại hơi kích động. Gua Gua đã nói thuốc sơ cấp không chữa được, vậy rất có thể thuốc cấp trung hoặc cấp cao sẽ chữa được.
Cậu mím môi, liếc nhìn người anh đang ngủ vẫn còn nhíu mày, rồi nhanh chóng bước ra khỏi nhà, hòa mình vào màn đêm.
Ban đêm ở nông thôn rất yên tĩnh, ngay cả ở ngôi làng hiện đại của Khương Nhạc trước kia, trời tối cũng không còn mấy người ra ngoài. Khác hẳn với thành phố, lúc nào cũng có người qua lại.
Trên đường đi, Khương Nhạc vẫn đang nghĩ đến thuốc trị thương, cậu hỏi Gua Gua:
[Làm sao để mở khóa cửa hàng cấp trung?]
Gua Gua:
[Chuyện đó thì cậu phải tự nỗ lực thôi.]
Khương Nhạc lại hỏi:
[Vậy làm sao để kiếm thêm điểm ăn dưa?]
Gua Gua:
[Hoàn thành nhiệm vụ ăn dưa mà hệ thống giao thì sẽ được điểm đó.]
Khương Nhạc hỏi tiếp:
[Vậy là chỉ đợi cậu giao nhiệm vụ? Có điều kiện nào để kích hoạt nhiệm vụ không?]
Lần này Gua Gua trả lời không dài dòng:
[Chỉ cần ký chủ tiếp xúc với “quả dưa" (tức những người có drama), là sẽ kích hoạt được nhiệm vụ nha! Gua Gua thích hóng chuyện lắm đó.]
Khương Nhạc thầm nghĩ: phải tiếp cận người có “dưa" kiểu gì đây?
Haizz, ít nhất thì cũng coi như có đầu mối rồi, không phải hoàn toàn bị động nữa.
Một người một hệ thống vừa trò chuyện, vừa đến một căn nhà nằm ở cuối làng, tách biệt hẳn với những nhà khác.
Đây chính là nơi ở của nhân vật phản diện trong nguyên tác — Du Hòa Trung. Ông nội Du từng dắt bố Du về làng, không có chỗ ở nên phải dựng nhà mới.
Vì làng không còn đất, họ đành phải xây nhà ở cuối làng. Không ngờ sau này cha con họ lần lượt qua đời, mẹ Du Hòa Trung thì đi lấy chồng khác, chỉ còn lại một đứa trẻ sống một mình ở vùng rìa làng.