Chương 48

Khương Nhạc nghe không nổi nữa:

[Gua Gua! Có phải cậu cố tình không đấy!]

Nghe xong ai còn có thể nhẫn tâm làm ngơ chứ?

Gua Gua tỏ vẻ vô tội:

[Không có mà, hệ thống tôi nói toàn là sự thật thôi mà.]

Khương Nhạc: [...] Đúng là sự thật, phản diện trong nguyên tác đúng là từng trải qua hết những thứ đó...

Khương Nhạc không thể bình tĩnh được nữa, cậu nói:

[Gua Gua, tôi nhớ trong hệ thống có thuốc trị ngoại thương phải không? Có thể chữa được chân cho phản diện không?]

Gua Gua lập tức đáp:

[Tất nhiên là được rồi, sản phẩm của hệ thống tôi là hàng chất lượng cao đấy!]

Khương Nhạc không nói nữa, mở giao diện hệ thống ra, nhìn vào mục “thuốc trị ngoại thương vạn năng” – giá 10 điểm tích lũy. Vừa đúng là số điểm cậu còn lại...

Cậu bắt đầu nghi ngờ Gua Gua đã tính trước rồi.

Nhưng dùng 10 điểm để đổi lấy một cái chân khỏe mạnh cho phản diện thì... đáng! Khương Nhạc đang định bấm đổi thì Gua Gua vội nhắc:

[Ký chủ, cậu còn một lượt quay thưởng nữa đó~ Trong phần thưởng có cả “thuốc trị ngoại thương vạn năng” đó nha, hệ thống khuyên cậu nên quay trước!]

Lúc này Khương Nhạc mới nhớ ra mình vẫn còn một lần quay số, ban đầu định đợi đến lúc may mắn thì quay – biết đâu trúng được vật phẩm xịn, bây giờ... không nghĩ nhiều nữa!

Khương Nhạc nhấn vào thông tin cá nhân, bấm vào dòng “Quay số 1 lần" hiển thị sau điểm tích lũy, ngay lập tức trước mắt cậu hiện ra một vòng quay trúng thưởng rất quen thuộc.

Phải nói là, giải thưởng của vòng quay này khá phong phú, nào là trứng gà, bột mì, thịt lợn, đường đỏ, bột sữa mạch nha, kẹo sữa thỏ trắng... còn có cả thuốc trị ngoại thương vạn năng, ngoài ra còn một phần thưởng ẩn.

Là một người vận xui bẩm sinh, Khương Nhạc cũng không mơ mộng gì đến phần thưởng ẩn, hiện giờ cậu chỉ muốn trúng được thuốc trị ngoại thương vạn năng, nếu trúng thì có thể tiết kiệm hẳn 10 điểm tích lũy.

Mà 10 điểm ấy chính là toàn bộ tài sản hiện tại của cậu, nếu bỏ ra một phát thì thật sự có chút xót.

Khương Nhạc thở ra một hơi, xoa xoa đầu ngón tay, vẻ mặt thành kính.

Ngay cả Gua Gua cũng bị dáng vẻ đó của cậu làm cho căng thẳng theo:

[Ký chủ cố lên, hệ thống đặt cược vào cậu đấy!]

Dưới tiếng cổ vũ của Gua Gua, Khương Nhạc cuối cùng cũng hồi hộp nhấn vào nút quay số.

Trong nháy mắt, vòng quay bắt đầu xoay, sau đó tốc độ càng ngày càng chậm lại, trong ánh mắt căng thẳng của Khương Nhạc, mũi tên cuối cùng dừng lại ở phần “phần thưởng ẩn" chỉ rộng bằng một ngón tay trên vòng quay.

Khương Nhạc: “???"

Cậu... cuối cùng cũng trúng lớn?

Dù gì thì phần thưởng ẩn cũng nên là phần giá trị nhất trong vòng quay, nhưng điều cậu muốn lại là thuốc trị thương cơ mà, nhất thời không biết nên vui hay buồn.

Gua Gua ở bên cạnh giục giã:

[Ký chủ mau xem thử phần thưởng ẩn là gì đi!]

Khương Nhạc cũng không nghĩ nhiều nữa, cùng lắm thì dùng điểm để đổi thuốc sau, đây là phần thưởng ẩn cơ mà, nhỡ đâu là thứ gì siêu đỉnh thì sao?

Nghĩ vậy, cậu hưng phấn xoa xoa tay, trên giao diện hệ thống hiện ra nút “Có muốn xem phần thưởng không", cậu không chút do dự ấn “Có".

Mắt trợn tròn tràn đầy mong đợi, nhưng vừa thấy nội dung, Khương Nhạc lập tức thất vọng não nề.

Khương Nhạc vô cảm:

[Cái “Thơm thơm ngọt ngọt ta thích ăn" này là cái quỷ gì? Là đồ ăn à?]

Cái tên kiểu này đúng là bá đạo, nếu là thức ăn thì cũng chẳng ai đoán ra là gì.

Gua Gua khẽ ho một tiếng:

[Ừm... tính là vậy.]

Khương Nhạc nhận ra có gì đó không ổn:

[Gì gọi là “tính là vậy"?]

Thấy Gua Gua im lặng, cậu càng cảm thấy bất thường, liền chọn “đổi phần thưởng" để xem rõ là gì.

Kết quả là, trên bàn trước mặt Khương Nhạc xuất hiện một gói giấy trắng, nhìn kiểu gì cũng không giống thứ để ăn.

Khương Nhạc nhíu mày, mở gói giấy ra, thấy bên trong là một khối màu tím hồng, chỉ nhìn màu sắc thôi đã thấy kỳ lạ.

[Đây... đây không phải là thuốc chuột đấy chứ?]