Bà nội Khương cũng bắt đầu mắng chửi: “Đám nhóc lưu manh như Cẩu Đản, cứ tưởng nhà đứa nhỏ đó có của ngon vật lạ, có cái gì chứ! Nhìn đứa nhỏ tội nghiệp thế kia, đã mười bốn tuổi rồi mà vẫn gầy trơ xương.”
Khương Nhạc nghe càng lúc càng cảm thấy quen, cái hoàn cảnh này... Cậu nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn bà nội:
“Bà ơi, bà có biết đứa nhỏ đó tên gì không?”
Bà nội nhíu mày, như thể đang cố nhớ lại, một hồi sau mới nói:
“À đúng rồi... tên là Dư Hòa Trung, cái tên nghe cũng hay đấy, là ông nội nó – một người có chữ nghĩa – đặt cho. Đáng tiếc...”
Khương Nhạc: “!!!”
Dư Hòa Trung, chẳng phải là boss cuối trong truyện “Thập niên 70 của tôi” sao?
Khương Nhạc thật ra không quá thích đọc truyện gốc, nhưng cậu rất thích một nhân vật trong đó – chính là Dư Hòa Trung, không chỉ vì xuất thân có phần giống mình.
Mà còn vì Dư Hòa Trung quá thông minh, quá lợi hại. Nam chính trong truyện vốn dựa vào lợi thế trùng sinh mà mưu tính trước mọi chuyện, còn Dư Hòa Trung lại là người chưa từng học hành đàng hoàng, vậy mà lại trở thành chuyên gia cơ khí hàng đầu.
So với Dư Hòa Trung, ánh sáng của nam chính bị che khuất hoàn toàn.
Chuyện này khiến rất nhiều độc giả bất mãn, cho rằng tác giả quá thiên vị phản diện, còn đòi tác giả sửa truyện.
May mà tác giả rất cứng, nhất quyết không sửa, nếu không Khương Nhạc đã bỏ truyện từ lâu rồi. Cậu cố gắng đọc hết quyển sách này là nhờ Dư Hòa Trung.
Thế nhưng trong truyện, Dư Hòa Trung cứ luôn nghĩ đủ mọi cách để đối đầu với nam chính, Khương Nhạc mãi cũng không hiểu tại sao.
Dường như đó chính là “định mệnh phản diện”.
Vì gặp được Dư Hòa Trung, đầu óc Khương Nhạc toàn là hình ảnh bóng lưng gầy nhỏ ấy, cả bữa tối cũng ăn chẳng thấy ngon.
Khương Nhạc lật sách, thở dài:
“Haizz...”
Gua Gua bị làm phiền đến phát bực:
[Ký chủ, đừng thở dài nữa. Tôi thấy cậu nên tránh xa phản diện thì hơn. Phản diện vốn dĩ là để đối đầu với nam chính, sáng nay cậu còn nói muốn tránh xa nam chính mà.]
Khương Nhạc nhíu mày, nhưng cậu không thể không thừa nhận lời Gua Gua nói có lý:
[Nhưng mà...]
Gua Gua:
[Đừng “nhưng mà” nữa, ký chủ, mỗi người đều có vận mệnh của riêng mình, đừng ôm tâm lý “cứu thế chủ”.]
Khương Nhạc cúi đầu:
[...Cậu nói đúng.]
Gua Gua tiếp lời đầy nhiệt tình:
[Phải nghĩ như thế mới đúng. Phản diện thì phải sống đến cuối truyện thôi. Hiện tại tuy bị thương ở chân, không chữa trị kịp thời thì cùng lắm cũng chỉ là tàn tật suốt đời, bị người khác chế giễu, tâm lý vặn vẹo, lớn không nổi, thấp bé, u ám, thường xuyên bị bắt nạt hơn chút thôi...]