“Mau chạy!”
Nói xong, hắn còn liếc nhìn đứa trẻ đang nằm dưới đất, lẩm bẩm:
“Xem như mày may mắn.”
Hôm qua hắn dẫn người đến nhà thằng nhóc này, định xem có cái gì tốt mà trộm, ai ngờ vừa bước vào cửa, trên đầu liền bị dội một thùng nước, chân lại trượt, té sõng soài ra sàn.
May là hắn che được mặt, răng vẫn nguyên vẹn, nhưng xui cái là đầu gối đập xuống đất, đau đến mức lăn lộn.
Bọn chúng vốn đi trộm đồ, thấy thế thì hoảng sợ bỏ chạy hết, Cẩu Đản cũng phải cà nhắc chạy theo.
Ai ngờ trên đường về, lại bị ai đó đẩy một phát, nguyên cái đầu cắm thẳng vào đống phân trâu nhà người ta, về đến nhà hôi rình, mẹ hắn suýt không cho hắn vào cửa.
Cẩu Đản chắc mẩm, chuyện này tuyệt đối là do cái thằng ranh không cha không mẹ kia giở trò, mẹ hắn nghe chuyện xong còn chạy đi gây sự, ai ngờ vì chuyện tụi nó đi trộm mà bị bí thư mắng một trận.
Bà ta mang bực tức về nhà lại trút lên đầu hắn, mắng hắn thêm một trận nữa.
Cẩu Đản vừa bị thương ở chân, vừa ăn nguyên đống phân vào mồm, lại còn bị mắng, ấm ức không chịu nổi, hôm nay liền kéo theo vài “anh em tốt”, rình sẵn ở hẻm nhỏ, định chờ lúc thằng nhóc kia đi ngang qua thì đánh cho một trận.
Ai ngờ mới đánh được vài cái, Khương Nhạc lại nói bí thư đến.
Cẩu Đản nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn sợ bí thư, cuối cùng vẫn cà nhắc mà chạy mất.
Khương Nhạc thở phào nhẹ nhõm, vừa định tiến lại gần xem đứa nhỏ kia thế nào thì thấy đối phương đã đứng dậy, đôi mắt sắc như chó sói con, đầy cảnh giác nhìn về phía cậu.
Bị đôi mắt ấy nhìn chằm chằm, Khương Nhạc khựng lại, đợi đến lúc cậu phản ứng lại thì “chó sói con” kia đã đi xa rồi.
Đối phương đi rất chậm, như thể đang cố che giấu điều gì, nhưng Khương Nhạc vẫn nhận ra thằng bé đang đi khập khiễng.
Cậu nhíu mày — bị thương sao?
Mang tâm trạng nặng nề, Khương Nhạc quay về nhà, kể lại chuyện Cẩu Đản đánh người cho bà nội nghe:
“...Ăn hϊếp người ta thế, chẳng lẽ nhà đứa nhỏ đó không quản sao?”
Khương Nhạc nhíu mày, cảm thấy người nhà của thằng bé thật vô trách nhiệm.
Ai ngờ bà nội lại thở dài:
“Đứa nhỏ đó còn đâu người thân nữa...”
Sau đó, Khương Nhạc nghe bà kể, đứa bé ấy còn rất nhỏ thì cha đã mất, mẹ nó còn trẻ, không muốn thủ tiết nên nhanh chóng tái giá.
Trong nhà chỉ còn lại đứa trẻ đó, đám họ hàng không những không giúp đỡ mà còn muốn chiếm đồ của nó, cướp lấy ruộng đất của nhà nó, sau cùng là cán bộ thôn phải ra mặt, ruộng mới giữ được, ít nhất cũng còn chỗ mà ở.