Thì ra mùi sữa là thế này à? Đây chính là loại kẹo ngon nhất chúng từng ăn!
Hu hu, anh Khương còn tốt hơn cả anh ruột tụi em nữa.
Khương Nhạc hoàn toàn không biết, nhờ hai viên Đại Bạch Thố, vị trí của cậu trong lòng hai đứa nhỏ đã vượt xa cả anh ruột của chúng.
Lúc xuống núi, hai đứa còn tranh nhau muốn giúp cậu xách giỏ, nhưng Khương Nhạc đâu nỡ để bọn nhỏ làm vậy.
Nhà Tiểu Phượng và Tiểu Long ở gần chân núi hơn, hôm nay hai đứa còn cố ý đi đường vòng để tìm Khương Nhạc. Sau khi chia tay, Khương Nhạc tiếp tục về nhà.
Thân thể nguyên chủ yếu quá, cậu mới vác giỏ được một đoạn đã phải dừng lại nghỉ.
Không biết đã nghỉ bao nhiêu lần, lúc Khương Nhạc vừa nghỉ xong, vác giỏ đi ngang qua một con hẻm nhỏ phía trước thì thấy vài thiếu niên khoảng mười mấy tuổi đang vây lấy cái gì đó đấm đá túi bụi.
Khương Nhạc cau mày, nheo mắt lại để nhìn rõ hơn.
Gua Gua: [Ký chủ, khỏi nhìn cũng biết, tụi nó đang đánh người đấy.]
Khương Nhạc: [...]
Cậu còn thấy trong đám người đánh, có một kẻ là Cẩu Đản – tên từng gây chuyện với cậu.
Sau vài giây nhìn kỹ, cuối cùng Khương Nhạc cũng thấy rõ người đang bị đánh – dáng vẻ nhỏ bé, đang ôm đầu cuộn tròn dưới đất.
Khương Nhạc lập tức đỏ cả mắt. Không phải vì xúc động muốn khóc, mà vì tức giận. Đám này, định đánh chết người ta chắc!?
Gua Gua nhắc đúng lúc: [Ký chủ, nếu cậu lao vào thì cũng sẽ bị đánh đó, nhưng mà ít nhất có thể đỡ đòn cho người kia.]
Khương Nhạc: [...Tôi đâu có ngốc.]
Cậu nhìn quanh, nhận ra con hẻm này bình thường chẳng mấy ai đi ngang, xem ra tụi Cẩu Đản còn biết tránh chỗ vắng để hành động.
Khương Nhạc lập tức hô lớn: “Chạy mau! Bí thư đến rồi!!”
Dù sao thì, “bí thư” vẫn còn chút uy lực ở cái làng này.
Quả nhiên, uy lực của bí thư không phải dạng vừa, mấy đứa đang đánh nhau lập tức dừng tay, có đứa vừa nghe đến hai chữ “bí thư” đã co giò chạy mất.
Tên Cẩu Đản cũng sợ, chuẩn bị tư thế sẵn sàng bỏ chạy, nhìn trái nhìn phải mà không thấy bóng dáng bí thư đâu, chỉ thấy Khương Nhạc:
“Thằng ranh con, mày lừa ai đấy!”
Khuôn mặt đen đúa của Cẩu Đản đầy vẻ hung ác, hoàn toàn không giống một thiếu niên nên có.
Khương Nhạc thầm nghĩ một câu “phản đòn”, sau đó giả vờ sợ hãi nói:
“Tôi thật sự thấy bí thư đang tới đây, đặc biệt tới báo tin cho cậu đó.”
Cẩu Đản nghi ngờ nhìn cậu một cái, chắc nghĩ Khương Nhạc không đủ gan để lừa hắn, lập tức quay sang mấy đứa còn lại hô: