Chương 44

Khương Nhạc nhìn đống quả mình leo trèo hái vất vả, cuối cùng vẫn không nỡ vứt đi. Chua thì chua, cho thêm ít đồ ngọt vào trung hòa chẳng phải được à?

Không có thực phẩm dở, chỉ là bạn chưa biết cách chế biến thôi! Khương Nhạc vô cùng tin vào điều này.

Thấy Khương Nhạc kiên quyết mang quả chua về, Tiểu Phượng và Tiểu Long dù thấy cậu ngốc cũng không nói gì thêm.

“Bọn em phải về rồi.” Tiểu Phượng nói, giỏ củi của họ đã được một nửa, mang thêm nữa thì không vác nổi.

Khương Nhạc gật đầu. Hai đứa nhỏ này thật đáng yêu, trước còn nói sẽ bảo vệ cậu nữa mà. Nghĩ đến mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố mới đổi hôm qua, cậu thò tay vào túi lấy ra hai viên, đưa đến trước mặt hai nhóc, kiểu như mấy “chú xấu” dụ dỗ trẻ con: “Muốn ăn không?”

Tiểu Phượng tròn mắt: “Đây là... cái gì?”

“Là kẹo đó, thơm mùi sữa, lại còn ngọt lắm.” Khương Nhạc không ngờ hai đứa nhỏ không biết Đại Bạch Thố là gì, bèn nghiêm túc giải thích.

Hai đứa nhỏ lập tức tròn mắt hơn nữa, từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy viên kẹo nào gói đẹp như vậy. Chúng chỉ từng ăn đường mạch nha, vàng vàng dính răng, mà cái đó chỉ Tết đến mới được ăn khi năn nỉ cha mẹ.

Chúng không biết mùi sữa là gì, nhưng nghe có vẻ rất ngon. Hai đứa nhỏ không kìm được nuốt nước miếng.

Tiểu Phượng nhìn Tiểu Long, dè dặt nói: “...Muốn.”

Tiểu Long thì không nói gì, cảm thấy em gái quá ngốc, thứ đồ quý thế này, chắc Khương ca chỉ cho xem thôi, giống như Tam Nha hay làm để trêu tụi nó.

Không ngờ, Khương Nhạc lại cười tươi: “Gọi một tiếng anh là cho luôn, sao nào?”

Tiểu Long lập tức gọi: “Anh!”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Khương Nhạc, mặt nó chẳng đỏ chút nào, chỉ là gọi một tiếng thôi mà, có mất gì đâu.

Tuy nhiên, nếu Khương... à không, nếu “anh” cố tình đùa giỡn nó, sau này nó tuyệt đối không dắt anh đi hái củi cùng nữa! Tiểu Long tức giận nghĩ thầm.

Thế mà, tay nó bỗng dưng xuất hiện một viên kẹo gói giấy trắng đẹp đẽ, làm bàn tay lấm lem của nó trông càng dơ hơn. Tiểu Long đơ ra luôn.

Tiểu Phượng cũng vội vàng gọi: “Anh!”

Cô bé cũng nhận được một viên kẹo. Hai đứa nhỏ không tin nổi: “Khương anh... anh thật sự cho tụi em á?”

Khương Nhạc nhìn hai đứa nhỏ gầy gò mà mắt sáng rực: “Tất nhiên rồi, anh là người lớn, nói lời giữ lời.”

Hai đứa nhỏ vẫn chưa dám tin, nâng niu viên kẹo như báu vật, chẳng dám ăn.

Mãi đến khi Khương Nhạc nói nếu không ăn thì kẹo sẽ tan mất, bọn trẻ mới rụt rè bỏ vào miệng, giấy gói cũng giữ lại cẩn thận không nỡ vứt.