Nhưng lúc Khương Quốc Khánh trở về thì nhà họ Khương đã hoàn toàn tan nát — Khương Quân Khánh bị đưa đi lao cải, Khương Hoan gả cho người không ra gì, Triệu Mỹ Liên và Khương Đức gặp chuyện trên đường đi tìm con gái, nguyên chủ không biết trốn đi đâu, cả nhà chỉ còn lại bà nội, mà cũng vì chịu đủ cú sốc nên chẳng bao lâu sau thì mất.
Khương Nhạc không nhớ rõ kết cục của Khương Quốc Khánh là gì, chỉ biết là không tốt đẹp gì.
Nhà họ Khương... chính là bãi tập trung “pháo hôi” mà tác giả sắp đặt, để làm nổi bật con đường thăng tiến của nam chính, chỉ cần ai đắc tội với nam chính thì chẳng ai có kết cục tốt.
Trước khi xuyên vào sách, Khương Nhạc không thấy gì, nhưng giờ đây, những dòng chữ kia đã hóa thành những con người sống động, lại còn là người thân của cậu...
Gua Gua hỏi: [Ký chủ, cậu sẽ lao vào trước mặt nam nữ chính để tìm chết sao?]
Khương Nhạc hoàn hồn: [Tất nhiên là không.]
Cậu hận không thể tránh xa mấy người đó, sợ nhà họ Khương lại đi vào vết xe đổ trong nguyên tác.
Gua Gua: [Vậy thì sợ gì chứ, nhà họ Khương sẽ không giống như trong sách đâu.]
Khương Nhạc cuối cùng cũng vực dậy tinh thần, đúng vậy, cậu chỉ cần tránh xa nam nữ chính là được. Nhìn xem, nguyên tác đâu phải không thể thay đổi.
Gua Gua thấy ký chủ vui trở lại, cũng muốn nhân cơ hội nịnh nọt lấy lòng: [Ký chủ à, đi thêm trăm mét nữa, phía trước có đồ ăn kìa~.]
Vừa nghe đến đồ ăn, Khương Nhạc lập tức hứng khởi, nhanh chân đi tới chỗ Gua Gua chỉ, còn chưa cần Gua Gua nhắc, cậu đã nhìn thấy phía trước có một cây ăn quả.
Cây cao khoảng ba bốn mét, trĩu quả vàng ươm, to bằng ngón cái người lớn, không biết là giống gì, nhưng nhìn là biết đã chín, mùi thơm ngào ngạt.
Vì Gua Gua đã nói là ăn được, Khương Nhạc liền đưa tay hái luôn.
Khi cái giỏ đeo sau gần đầy, Tiểu Phượng và Tiểu Long đi tới. Khương Nhạc đang định vui vẻ bảo hai đứa nhóc hái một ít thì thấy vẻ mặt chê bai của chúng: “Anh hái quả chua làm gì thế? Cái này chua lắm, khó ăn lắm.”
Khương Nhạc sững người, nhìn đống quả dại mình vừa hái được nửa giỏ: “Cái này ăn không được à?”
“Ăn thì được, nhưng chua lắm, đến chim bay ngang cũng không thèm ăn.” Tiểu Phượng nhìn cậu với ánh mắt thương cảm: “Hay anh đổ đi đi, mang về mệt lắm đó.”
Khương Nhạc: “...” Cậu bảo rồi mà, tại sao quả dại nhiều vậy mà không ai thèm hái!
Gua Gua có chút chột dạ: [Hệ thống của tôi chỉ có thể kiểm tra xem có độc hay không, không kiểm tra được vị mà...]