Chương 40

Khương Nhạc nghĩ nghĩ, bản thân cũng chưa lên núi sau bao giờ, cậu cũng chẳng ngại để trẻ con dẫn đi, bèn gật đầu: “Đi, đợi anh lấy cái sọt đã.”

Cậu bé cảnh giác dặn: “Anh phải nhanh lên đấy.”

Khi Khương Nhạc vừa vào nhà, cô bé liền thì thầm với anh trai: “Chân tên Khương kia vẫn bình thường, chắc là người tốt.”

Cậu bé: “Đúng đúng, mẹ bảo, đám Cẩu Đản tới nhà phía Đông làng, thấy anh kia không có cha mẹ, định trộm đồ nhà người ta!”

Cô bé: “Nhưng Cẩu Đản không hiểu sao lại bị trượt chân, què chân luôn, tốn cả đống tiền đó. Tên Khương kia không bị sao, chắc chắn không đi theo bọn chúng.”

Logic của trẻ con đúng là kỳ lạ, tóm lại trong mắt tụi nhỏ, Khương Nhạc vẫn đi lại bình thường tức là không tham gia đi trộm cùng đám Cẩu Đản.

Cậu bé: “Ừ ừ, mẹ nói rồi, Cẩu Đản là đồ vô lại, đừng để tên Khương kia chơi với nó. Tên Khương kia đáng thương lắm, chắc là không ai chơi cùng nên mới tìm Cẩu Đản thôi. Tụi mình chơi với cậu ấy nhiều hơn, cậu ấy sẽ… sẽ không tìm Cẩu Đản nữa.”

Cô bé: “Anh giỏi quá, tụi mình làm vậy đi!”

Khương Nhạc hoàn toàn không biết, trong mắt hai đứa nhỏ, cậu “đáng thương” đến thế nào.

Khương Nhạc sợ hai đứa nhỏ đợi lâu, vội vàng cầm cái sọt lên chuẩn bị ra ngoài.

Kết quả vừa ra đến cửa thì gặp Khương Hoan, cậu lập tức gọi: “Chị, tụi em định lên núi sau, chị có đi không?”

Khương Hoan nhìn hai nhóc con rồi nhìn đứa em trai mười lăm tuổi của mình, vẻ mặt khó diễn tả, lập tức từ chối: “Thôi khỏi, tụi em đi đi.”

Khương Nhạc nghe cô nói là trong làng còn bạn quen, định đi tìm họ, cậu gật đầu không ép.

Ra đến ngoài, hai nhóc con lập tức vẫy tay: “Tên Khương kia, nhanh lên, em thấy Tam Nha tụi nó lên núi rồi!”

Khương Nhạc tuy gầy nhưng cao, chân dài tay dài, đi vài bước đã tới bên cạnh hai nhóc con, mỗi tay xoa đầu một đứa: “Gọi là anh đi.”

Hai nhóc rụt cổ lại.

Trên đường đến núi sau, có người trong làng len lén nhìn họ, phần lớn là nhìn Khương Nhạc. Cậu cũng không giả vờ không thấy, còn mỉm cười đáp lại khiến mấy người nhìn lén ngượng ngùng quay đi.

Trên đường, Khương Nhạc cuối cùng cũng biết tên hai nhóc con, bé gái tên Tiểu Phượng, bé trai tên Tiểu Long – rất đúng kiểu đặt tên thời đó.

Tiểu Phượng và Tiểu Long là con út của Tôn Ngọc Lan, trên hai bé còn có hai chị gái và ba anh trai, cả nhà tổng cộng bảy đứa con.

Một nhà bảy đứa trẻ, ở thời hiện đại có lẽ sẽ khiến người ta sốc, nhưng thời này lại không có gì lạ. Như nhà Vương bên cạnh Khương Nhạc cũng bảy đứa.