Chương 39

Khương Nhạc cầm lấy quả trứng, bóc vỏ nhưng không ăn, mà đưa thẳng đến miệng bà nội, cố ý nói: “Bà ơi, cháu ăn no lắm rồi, bà mau ăn đi, cháu ăn nữa là khó chịu đấy!”

Khương Hoan cũng nhanh trí nói: “Đúng đó, con cũng no lắm rồi, không ăn nữa đâu.”

Bà nội nhìn cháu trai cháu gái, cuối cùng cũng ăn quả trứng ấy. Bà thở dài trong lòng, sau này không được nhịn ăn bớt khẩu phần nữa, nếu không hai đứa nhỏ lại buồn.

Bà đã già, nhưng không lẫn. Làm sao không hiểu được hai đứa nhỏ đang muốn nhường trứng cho bà chứ.

Vừa thở dài, bà vừa mừng đến không chịu nổi – cháu trai cháu gái hiếu thảo thật.



Khương Nhạc vừa xem qua mấy quyển sách cấp hai, đang định đi trạm phế liệu xem có tìm được sách cấp ba không thì thấy hai đứa nhóc chừng bảy tám tuổi đang thò đầu vào cửa nhà cậu, ngó nghiêng bên trong.

Khương Nhạc tò mò đi ra, cô bé thắt hai bím tóc lập tức gọi: “Tên Khương kia! Tụi tớ định đi lên núi sau, cậu đi không?”

Khương Nhạc: “…”

Cậu cau mặt lại, bước tới nhìn hai nhóc chỉ cao tới thắt lưng mình: “Gọi anh đi.”

Cô bé lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn nói: “…Anh.”

Trông vẫn có chút không cam tâm.

Cậu bé bên cạnh thì cảnh giác nhìn Khương Nhạc. Cậu phát hiện hai đứa nhỏ này trông gần như giống hệt nhau, tò mò hỏi: “Hai đứa là sinh đôi khác trứng à?”

Cậu bé lập tức kiêu ngạo hất cằm: “Đúng rồi, hứ hứ, ghen tị chứ gì!”

Khương Nhạc bị chọc cười: “Đúng đúng, anh ghen tị đấy.”

Cậu bé thấy Khương Nhạc thẳng thắn thừa nhận, không như mấy đứa hay nói trái lòng, cảm thấy dễ thương hơn nhiều, thái độ cũng tốt hơn hẳn: “Tên Khương kia, tụi tớ dẫn cậu lên núi sau, hái nấm, nhặt củi.”

Khương Nhạc vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ: “Hai nhóc con như tụi em mà dẫn anh à?”

“Nhóc con là gì? Ăn được không?” Cô bé không hiểu: “Là mẹ tớ bảo tớ gọi cậu như vậy đó, mẹ tớ nói… tụi mình là anh em…”

Cậu bé lắc đầu: “Là gia đình anh em!" Mẹ tớ nói: "Tên Khương kia nó nói mỏi người đều là anh em gia đình, thấy nó tội quá, chỉ toàn chơi với mấy thằng vô lại trong làng, trước đây mẹ hiểu nhầm nó, chứ nó là đứa tốt, hai đứa tụi bây dẫn nó đi chơi, đừng để nó chơi với đám vô lại kia nữa.”

Cậu bé bắt chước rất giống, kể lại hết lời mẹ.

Khương Nhạc giật giật khóe miệng, cảm thấy câu nói này quen quen: “Mẹ em là thím Tôn đúng không?”

Hai đứa trẻ cùng gật đầu, rồi sốt ruột hỏi: “Anh đi không đó? Không đi là Tam Nha nhặt được nhiều củi hơn tụi em đấy!”