Chương 38

“Tại sao?” Khương Hoan ôm lấy cốc nước, có chút không vui.

Khương Nhạc sợ chị sẽ lỡ miệng, còn cố nhấn mạnh: “Nếu chị nói ra, không những mọi người không được uống, mà chị cũng không được uống nữa. Nhưng nếu không nói, mỗi tối chị đều có.”

Nghe vậy, Khương Hoan vội vàng lắc đầu: “Thế… thế chị không nói đâu.”

Cô đâu có ngốc, dù không hiểu vì sao em trai lại phải giấu, nhưng nước đường đỏ là em trai cho cô mà. Nếu cô nói ra, người nhà không có, mà chính cô cũng không được uống nữa, thì thiệt quá rồi còn gì.

Khương Nhạc thở phào, lại an ủi cô chị đang có chút áy náy: “Chị yên tâm, sẽ có một ngày cả nhà mình đều được uống nước đường đỏ.”

Cậu phải nghĩ cách để sau này có thể quang minh chính đại lấy đường đỏ ra dùng.

Nghe vậy, Khương Hoan lập tức mỉm cười. Cô đưa lại cốc cho Khương Nhạc, sau đó lại mang ra một cái cốc khác, rót một ít nước đường đỏ sang, đưa cho em trai: “Út, em cũng uống đi.”

Khương Nhạc nhìn đôi mắt sáng long lanh của chị gái, không muốn thừa nhận mình lại bị cảm động thêm lần nữa. Cậu chớp mắt, rồi uống một ngụm nước đường đỏ.

Ngọt quá, cậu không quen uống.



Sáng hôm sau, bà nội Khương vốn định hấp năm quả trứng gà, mỗi người một quả, còn lại thì mỗi ngày xào một quả, ăn được mấy ngày.

Kết quả là Khương Nhạc đã sớm đoán được bà sẽ làm vậy, liền dậy từ sớm, lúc bà không để ý, lén bỏ thêm trứng vào nồi.

Lúc mở nồi ra, bà nội thấy trong nồi nhiều hơn một quả trứng: “???”

Gua Gua cười đến không chịu nổi: [Ký chủ đúng là xấu tính ghê, bà nội bị sốc luôn rồi!]

Khương Nhạc phản bác: [Cậu biết gì chứ, đây gọi là hiếu thảo. Bà muốn nhịn ăn, đừng hòng!]

Gua Gua giơ like: [Wa. Ký chủ giỏi quá đi.]

Khương Nhạc cảnh giác: [Sao tôi thấy cậu nói móc tôi thế nhỉ?]

Gua Gua tỏ vẻ vô tội, dù có cũng không thừa nhận.

Kết quả là lúc ăn cơm, Khương Nhạc chết sững. Vừa ăn xong một quả trứng, bà nội đã đưa thêm cho cậu một quả nữa: “Chia cho Hoan Hoan, hai đứa còn đang lớn, ăn thêm nửa quả đi.”

Khương Nhạc thở dài trong lòng. Tuy ở hiện đại là trẻ mồ côi, nhưng đúng thời kỳ đất nước phát triển, trường học có chương trình trứng sữa cho học sinh. Có bạn không ăn thì phần đó lại đến tay cậu.

Khương Nhạc từng ăn nhiều nhất là tám quả trứng, đến mức ăn đến đau bụng, nhưng vì tiếc không muốn bỏ, cậu vẫn cố ăn hết.

Bây giờ cậu mới nhận ra, trứng gà thật sự quý giá đến thế nào.