“Bà ơi, đợi ba mẹ về rồi mình cùng ăn đi ạ, cả nhà ăn chung mới vui.”
Để bà nghe lời, cậu còn đỏ mặt nũng nịu. Bà nội cười tít mắt:
“Được, nghe lời con, chắc ba mẹ con cũng sắp về rồi.”
Đó là lý do Khương Hoan môi bóng nhẫy mỡ như thế, miếng thịt đó cô không dám ăn ngay, mà từ từ nhấm nháp, đúng lúc cha mẹ về thì mới ăn xong.
Khương Quân Khánh dùng tay đã rửa sạch xoa xoa mái tóc mềm của Khương Hoan, Khương Hoan cười khúc khích, bưng chậu nước đi tưới rau.
Nhà họ Khương ăn cơm ở sân giữa nhà, nằm giữa bếp và phòng của bà nội cùng Khương Hoan. Nơi này có mái hiên che, khi trời nóng thường ngồi ăn ở đây để mát và tiết kiệm điện.
Khương Nhạc không chắc theo thế giới cũ thì nông thôn có điện chưa, nhưng trong thế giới tiểu thuyết này thì làng có điện rồi.
Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều không nỡ bật điện — tiết kiệm là trên hết.
Lúc này, Triệu Mỹ Liên và Khương Đức nhìn mâm cơm tối “giàu có” trên bàn, lại giật mình:
“Cái này... cái này thịt ở đâu ra vậy? Cả bánh nữa...”
Bà nội làm hai loại bánh: một loại là bánh làm từ bột mì trắng, loại còn lại là từ bột ngô. Dù là loại nào, cũng hơn đứt mấy cái bánh làm từ bột thô họ ăn thường ngày.
Bà nội lúc này rất bình tĩnh, chẳng giống bà cụ hồi nãy còn ngỡ ngàng khi thấy nhà có nhiều thịt, nhiều bột mì. Bà nói:
“Là thằng út nhà mình mua đó, nếu không có nó, nhà mình tối nay còn mong được ăn thịt chắc? Có khi phải ôm bụng đói ấy chứ!”
Lời này rõ ràng đang nhắc nhở mọi người: Trẻ con xài tiền không biết tiết kiệm, bà nội biết nó có 10 tệ, giờ chắc tiêu hết rồi, bà xót lắm.
Nhưng xót là một chuyện, tuyệt đối không được trách nó — tiền này là con bỏ ra mua đồ ăn cho cả nhà, chính mình còn chẳng dám mua món gì ngọt ngọt. Nếu còn trách nó hoang phí thì thành người gì nữa?
Bà không trách, cũng không cho Triệu Mỹ Liên và Khương Đức trách!
Thật ra, Triệu Mỹ Liên và Khương Đức làm sao trách Khương Nhạc được? Nếu không có cậu, hôm nay họ còn phải nhịn đói, mặt dày đi vay gạo nhà người khác kìa!
“Khụ khụ, mau ăn cơm thôi, con đói rồi.” Khương Nhạc bị nhìn đến phát ngại, vội lên tiếng cắt ngang.
“Phải đó, ăn đi ăn đi!” Khương Đức lau mặt, nhìn cả nhà đều thòm thèm, còn nói gì nữa, ăn thôi!
Khương Nhạc do dự một chút, gắp một miếng thịt. Nói thật, bình thường cậu không thích ăn thịt lắm, nhưng đánh giá thấp cái cơ thể thiếu chất này. Ăn một miếng thôi mà... thèm rơi nước mắt.